Sa Ngã Cùng Chú Nhỏ – Chương 92
Sa Ngã Cùng Chú Nhỏ
Trong cơn mơ màng, cô nhìn thấy Kiều Dịch Trừng đã tháo chiếc tai nghe ra từ lúc nào bước lại gần giường, đặt một nụ hôn nhẹ nhàng lên vầng trán của cô, rồi lại toan quay lưng trở lại bàn làm việc để tiếp tục công việc.
Cô vươn tay tóm chặt lấy một góc áo của anh rồi thút thít bảo: "Chú nhỏ ơi đừng đi mà."
Anh ngồi xuống bên mép giường, nắm chặt lấy bàn tay cô, dịu dàng hỏi han: "Sao thế em, không ngủ được à?"
Kiều Oánh xoay người một phát, từ tư thế nằm ngửa chuyển sang nằm nghiêng, kéo tay của Kiều Dịch Trừng gối vào bên tai mình, bờ môi khẽ mấp máy phát ra vài tiếng lẩm bẩm khó hiểu, chứa chan những nỗi niềm.
"Hửm?" Kiều Dịch Trừng ghé sát lại gần hơn một chút, lòng bàn tay bỗng chốc cảm nhận được một sự ướt át lan tỏa, ghé mắt nhìn kỹ lại thì ra khóe mắt Kiều Oánh lúc này đang không ngừng tuôn rơi những giọt nước mắt tủi hờn.
"Ngoan nào không khóc, không khóc nữa, có chuyện gì cứ nói với chú." Kiều Dịch Trừng vươn tay giúp cô lau đi những giọt nước mắt.
Kiều Oánh tham luyến tóm chặt lấy bàn tay anh, nức nở nghẹn ngào: "Cháu cứ ngỡ là mấy năm nay bản thân mình đã trưởng thành lên rất nhiều, đã trở nên kiên cường, mạnh mẽ hơn xưa rồi chứ, cháu đã lâu lắm rồi không còn bị mất kiểm soát mà khóc lớn như thế này nữa."
Cô lại càng nấc nghẹn dữ dội hơn, Kiều Dịch Trừng thấy vậy liền trèo lên giường nằm bò ra ngay bên cạnh cô. "Nhưng cứ hễ vừa nhìn thấy bọn họ, nhìn thấy thái độ ghẻ lạnh của bọn họ đối với cháu, cháu lại thấy mình thực sự là vô cùng vô dụng... Cháu lại biến thành một kẻ yếu đuối, dễ bị tổn thương, cháu ghét cay ghét đắng bản thân mình của lúc này!"
Những nụ hôn dịu dàng của Kiều Dịch Trừng nhẹ nhàng rơi xuống đôi mắt và khắp khuôn mặt cô, chầm chậm mút mát lau khô đi những giọt nước mắt đau đớn ấy, rồi dùng ngón tay cái khẽ mơn trớn, vuốt ve làn da mịn màng trên má cô, trầm giọng bảo: "Bởi vì trong thâm tâm em trước sau như một vẫn luôn khát khao thèm muốn có được tình yêu thương từ bọn họ, buông bỏ thứ chấp niệm đó đi thì trong lòng sẽ cảm thấy nhẹ nhõm, dễ chịu hơn rất nhiều."
Chú nhỏ bản thân mình ngày trước dường như cũng đã từng trải qua những điều tương tự như vậy chăng? Kiều Oánh thầm nghĩ ngợi như vậy trong lòng, nhưng cuối cùng cô vẫn không chọn cách mở miệng hỏi ra.
Cô ôm chặt lấy cánh tay săn chắc, vạm vỡ của Kiều Dịch Trừng, như thể cảm nhận được từng thớ cơ bắp đang phập phồng nẩy nở ngay trước khuôn ngực của mình, cô khẽ nhắm nghiền đôi mắt lại rồi thốt lên: "Vẫn cứ là chú nhỏ tốt với cháu nhất."
Kiều Dịch Trừng vò vò mái tóc cô, cả người anh lúc này đã từ tư thế nằm sóng đôi bên cạnh cô chuyển sang chống người bao bọc ngay phía trên thân thể cô, trầm giọng hỏi: "Chú tốt với em ở chỗ nào nào?"
"Tốt ở... tốt ở... tốt ở chỗ chịu nằm ngủ cùng cháu!" Cánh tay của anh vừa mới rút ra một phát, Kiều Oánh liền giống như một đứa trẻ bị người ta giật mất món đồ chơi yêu thích, bàn tay nhất định phải tóm lấy một thứ gì đó mới chịu cam lòng, cô bắt đầu vươn tay sờ soạng, tìm kiếm khắp nơi trên cơ thể anh.
Kiều Dịch Trừng đã cởi bỏ hết quần áo, quỳ trên người cô, nhấc vật cứng khổng lồ dưới hạ bộ nhét vào tay Kiều Oánh: "Em chơi đùa với nó đi."
Bàn tay Kiều Oánh trong phút chốc như bị thiêu đốt, nhưng cô không vì thế mà buông ra, những ngón tay từ từ vòng quanh gậy thịt, những đường gân dâm vĩ hằn lên dưới tay cô vô cùng rõ rệt, cứ như thể sắp sửa phát nổ đến nơi.
Cô thuần thục giúp anh tuốt lên tuốt xuống, "Chú nhỏ đúng là gừng càng già càng cay nha." Cô vừa mới tỉnh giấc đầu óc vẫn chưa hoàn toàn tỉnh táo, không kịp suy nghĩ liền buột miệng thốt ra một câu như vậy.
Kiều Dịch Trừng đầu tiên là khẽ mỉm cười, ngay sau đó nén lại khóe môi, cặp đùi quỳ thấp xuống hơn một chút, bàn tay cố định cây gậy thịt của mình, đâm thẳng vào giữa rãnh ngực của Kiều Oánh.
"Già sao?" Anh vừa dằn giọng vừa thúc đẩy với tốc độ ngày một nhanh hơn. Làn da trên bầu ngực vốn dĩ mềm mại, kiều diễm hơn da tay rất nhiều, Kiều Oánh bị ma sát vài cái liền không kìm được thở dốc dâm mỹ: "Ưm... ưm... ưm..."
Kiều Oánh chỉ cần khẽ cúi đầu là có thể nhìn thấy rõ mồn một gậy thịt của chú nhỏ đang liên tục dập liên hồi giữa hai bầu ngực của mình, cô vội vàng phân trần giải thích: "Ưm... già hay không không quan trọng, quan trọng là bốn chữ phía sau cơ mà... ưm..."
"Già thì vẫn đủ sức thao cho em phải kêu khóc thảm thiết đấy." Kiều Dịch Trừng vừa nói vừa tăng tốc động tác, khối thịt mềm mại của cô bị chà xát đến mức đỏ ửng lên một mảng. Chẳng mấy chốc, dòng chất lỏng nóng bỏng, nhớp nháp bắn tung tóe đầy rẫy lên khắp ngực và khuôn mặt của Kiều Oánh.













