Sa Ngã Cùng Chú Nhỏ – Chương 91
Sa Ngã Cùng Chú Nhỏ
Cậu em trai từ trong buồng bước ra, trên tay đang cầm một miếng đùi gà rán gặm dở, khuôn miệng và đôi bàn tay dính đầy mỡ màng nhớp nháp lao vào lục lọi túi xách của Kiều Oánh, miệng còn liên tục nhại lại những lời mắng chửi của người mẹ. Kiều Oánh nổi trận lôi đình, thẳng tay gạt phắt bàn tay bẩn thỉu của nó ra. Lý Xuân Hách thấy vậy liền trở cán chổi, thanh tre ở phía mặt sau của chiếc chổi giáng thẳng một phát "chát" đau đớn xuống mu bàn tay của Kiều Oánh, mu bàn tay trong phút chốc đỏ ửng, rát bỏng lên.
Kiều Dịch Trừng hận không thể lao vào đỡ thay cho cô nhát đòn đó, Kiều Hồng Đào kéo tuột anh lại: "Chú đừng có xen vào làm gì, lát nữa ở lại đây uống vài chén rượu với anh, anh em mình đã bao nhiêu năm trời rồi chưa được ngồi lại với nhau."
Kiều Dịch Trừng sau khi dùng xong bữa tối tại nhà Kiều Oánh thì cũng đành phải cáo từ ra về. Trong suốt bữa ăn Kiều Oánh không thèm hé răng nói nửa lời, bầu không khí với bố mẹ vô cùng căng thẳng, ngột ngạt. Bởi vì hai vợ chồng nhà họ Kiều không muốn vạch áo cho người xem lưng, cãi vã tranh chấp trước mặt "người ngoài" để chuốc lấy nhục nhã, nên họ và Kiều Oánh chọn cách ngó lơ nhau, coi như không có chuyện gì xảy ra.
Kiều Oánh dĩ nhiên là vô cùng tủi hờn, uất ức, nhưng đối với những chuyện như thế này cô lại không muốn mở miệng khóc lóc kể khổ với Kiều Dịch Trừng, đúng kiểu "đẹp đẽ phô ra, xấu xa đậy lại". Kiều Dịch Trừng dẫu chỉ cách một tấm màn hình điện thoại nhưng vẫn có thể nhạy bén cảm nhận được việc cô bỗng nhiên trở nên vô cùng ít nói, anh chỉ thầm cầu mong cho cô đêm nay có thể có được một giấc ngủ ngon.
Sáng ngày hôm sau, nhân lúc bố mẹ đang bận rộn tối tăm mặt mũi, Kiều Oánh lấy cớ ra ngoài đi dạo một chút rồi lén lút chuồn ra khỏi nhà, bắt một chuyến xe buýt chạy thẳng đến khách sạn nơi Kiều Dịch Trừng đang lưu trú.
Kiều Dịch Trừng vừa mới mở cánh cửa phòng ra, cô gái nhỏ liền nhảy tót lao thẳng vào lòng anh, đôi chân dài quấn chặt lấy thắt lưng anh không chịu buông.
Kiều Dịch Trừng cứ thế bế xốc cô vào bên trong, động tác vô cùng nhẹ nhàng, ân cần đặt cô ngồi xuống bên mép giường: "Thời gian vẫn còn sớm lắm, em nằm ngủ thêm một chút nữa đi, chú vẫn còn một số công việc cần phải giải quyết."
Kiều Oánh sớm đã tinh ý nhận ra anh hoàn toàn không có vẻ gì là vui mừng, bất ngờ như những gì cô hằng tưởng tượng, trong lòng bỗng chốc dâng lên cảm giác hụt hẫng, buồn bực. Cô lững thững bước theo sau lưng Kiều Dịch Trừng đi lại phía bàn máy tính: "Cháu muốn ngồi ở ngay bên cạnh chú cơ."
Kiều Dịch Trừng không thèm đuổi cô đi nữa, nhưng nhìn thấy anh bấm chuột mở phần mềm họp trực tuyến video lên, cô liền giật bắn mình lùi bắn ra phía sau: "Chú làm cái gì thế, chú làm cái gì thế hả?"
"Làm việc trực tuyến qua mạng thôi em." Kiều Dịch Trừng khẽ nở nụ cười châm chọc.
Quả nhiên không nằm ngoài dự đoán, trên màn hình máy tính lần lượt xuất hiện gương mặt của Trần Thời và vài vị chuyên gia tư vấn tâm lý khác. Kiều Oánh vội vàng nép người sang một bên cạnh, bảo đảm góc máy camera hoàn toàn không thể ghi hình được bóng dáng của cô mới thôi.
Nghe loáng thoáng bảo là dạo gần đây do dịp cuối năm đang đến cận kề, áp lực tâm lý của mọi người tăng cao đột biến, nên đành phải cậy nhờ Kiều Dịch Trừng đang trong kỳ nghỉ phép lên mạng hỗ trợ một tay. Lát nữa sau khi cuộc họp trực tuyến này kết thúc, anh liền phải bắt đầu kết nối tư vấn trực tiếp cho các khách hàng.
Kiều Oánh bỗng chốc cảm thấy vô cùng tẻ nhạt, chán ngắt. Kiều Dịch Trừng tự mình đeo tai nghe vào rồi ra hiệu bảo cô tự đi tìm việc gì đó mà làm để giết thời gian.
Chiếc giường lớn của khách sạn sớm đã vương vất hương thơm chanh sả vô cùng thanh mát trên cơ thể của Kiều Dịch Trừng, Kiều Oánh nằm trên giường lăn qua lộn lại hết bên này sang bên khác, tiếc là Kiều Dịch Trừng đang đeo tai nghe lại còn quay lưng về phía cô nên hoàn toàn không nghe thấy bất kỳ tiếng động nào.
Hôm qua vừa mới trải qua một chặng đường dài mệt mỏi, sáng nay lại phải thức dậy từ quá sớm, chẳng mấy chốc Kiều Oánh đã chìm vào giấc ngủ sâu. Nhưng giấc ngủ của cô cũng không hề an giấc, do ngồi tàu hỏa suốt một thời gian quá dài nên lúc này cô vẫn cứ có cảm giác chiếc giường dưới thân đang rung lắc liên hồi.













