Sa Ngã Cùng Chú Nhỏ – Chương 83
Sa Ngã Cùng Chú Nhỏ
Hóa ra Kiều Oánh xem được trên mạng người ta bày mẹo, đem những lời muốn nói viết vào mẩu giấy rồi dán lên quả táo, sau đó đem quả táo đi phơi nắng, cuối cùng bóc mẩu giấy ra thì chỗ vị trí dán giấy sẽ tự động in hằn lên chữ.
Ban ngày cô bận đi học, quả táo phơi nắng quá lâu dẫn đến tình trạng mất nước trầm trọng, trông khô khốc héo hắt, cái chỗ in chữ nhìn qua trông chẳng khác nào bị ai đó khoét mất một miếng thịt táo để ăn, Kiều Oánh ngượng chín cả mặt, cũng may trời tối mịt mùng nên đối phương không nhìn rõ được biểu cảm trên mặt cô.
Kiều Dịch Trừng thấy cô vô cùng bận tâm lo lắng cho quả táo này liền một lần nữa cầm lấy quan sát kỹ lưỡng, đó là mấy chữ cái tiếng Anh. Chợt nhớ lại ban ngày có cậu chàng viết chữ viết tắt “QY” trên tấm thiệp tặng cô, anh liền bừng tỉnh đại ngộ, “Đây là chữ viết tắt tên của chú đúng không? QYC.”
Kiều Oánh khẽ gật đầu, thực ra phía sau chữ cái đó còn có một hình trái tim nữa cơ, cô đã phải tốn biết bao công sức mới cắt ra được một hình “trái tim” vuông vắn đều đặn như vậy đó.
Kiều Dịch Trừng nâng niu quả táo trong lòng bàn tay, thâm tình nói: “Chú thích lắm Oánh Oánh ạ, đây là quả táo được thiết kế riêng cho một mình chú mà.”
Nghe anh nói vậy, Kiều Oánh mới cuối cùng trút được gánh nặng mà nở nụ cười nhẹ nhõm.
Bàn tay anh luồn qua những khe hở hoa văn trên cánh cửa sắt, khẽ xoa xoa mái tóc của Kiều Oánh, dỗ dành: “Chỉ làm cho một mình chú nhỏ thôi đúng không? Oánh Oánh nhà chúng ta ngây thơ như vậy, chắc chắn sẽ không bị mấy quả táo của đám con trai ngoài kia lừa đi mất đâu nhỉ.”
Kiều Oánh thẹn thùng không biết trả lời sao, chỉ lẳng lặng lắc lắc đầu dưới lòng bàn tay anh, không đâu chú nhỏ ơi, sẽ không bao giờ đâu chú nhỏ.
Chờ cho tháng Mười hai trôi qua, thời gian thực tập của Kiều Oánh cũng sắp sửa đi đến hồi kết thúc.
Vào giờ nghỉ trưa, Kiều Dịch Trừng thần thần bí bí ghé tai bảo cô rằng món quà anh chuẩn bị cho cô đang được giấu trong hộc tủ bàn làm việc của anh.
Kiều Dịch Trừng ăn cơm trưa lúc nào cũng muộn hơn các nhân viên thông thường, Kiều Oánh sau khi ăn xong đi trở lại văn phòng thấy anh không có ở đó liền tự ý mở hộc tủ của anh ra. Bên trong vậy mà lại là một quả táo, trên lớp giấy gói có dán một mẩu giấy nhỏ: “QY, bình an hỷ lạc.”
Vậy mà lại bắt chước tụi học sinh cố tình viết chữ viết tắt tên cô, Kiều Oánh mỉm cười tủm tỉm lẩm bẩm một mình: “Trẻ con quá đi, Kiều Dịch Trừng.”
Cô nhìn vào sâu trong hộc tủ thấy còn có một chiếc hộp nhỏ tinh xảo, tò mò mở nắp ra, bên trong là một sợi dây chuyền sáng lấp lánh, nhưng dường như nó lại dài hơn so với những sợi dây chuyền thông thường, bên trên còn đính kèm hai món đồ trang trí hình con bướm. Kiều Oánh loay hoay mãi không hiểu cách tháo gỡ thế nào, dứt khoát đặt sang một bên, trong lòng thầm nghĩ: Nhỡ đâu thứ này không phải tặng cho mình thì sao?
Đang mùa khuyến mãi Giáng sinh nên các đồng nghiệp cùng ăn trưa xong đều rủ nhau đi lượn lờ trung tâm thương mại hết cả, bên trong văn phòng vô cùng yên tĩnh. Chiếc ghế xoay của Kiều Dịch Trừng lại đặc biệt êm ái, cô tựa người vào đó chẳng mấy chốc đã chìm vào giấc ngủ.
Cô bị đánh thức bởi những tiếng sột soạt khe khẽ vang lên bên tai, “Chú nhỏ.” Cô lên tiếng bằng chất giọng ngái ngủ nũng nịu.
“Ừm.” Ngón tay Kiều Dịch Trừng khẽ móc một phát, sợi dây chuyền kia đã được tháo gỡ gọn gàng chỉnh tề, hóa ra âm thanh vừa nãy chính là tiếng anh đang gỡ những mắt xích bị rối vào nhau.
“Mấy giờ rồi chú? Sắp đến giờ làm việc chưa ạ?” Cô lại nhắm nghiền mắt lại.
“Chưa đâu, còn sớm lắm.” Kiều Dịch Trừng kéo chiếc ghế xoay lại gần sát bên cạnh mình.
“Thế thì cho cháu ngủ thêm một chút nữa đi.” Kiều Oánh nũng nịu đòi hỏi.
“Em không thèm xem món quà của chú à?”
“Xem rồi mà, mỗi ngày một quả táo, bác sĩ tránh xa tôi.” Cô vẫn trước sau như một không chịu mở mắt.
“Cái này mới là quà chính thức này.” Giọng điệu Kiều Dịch Trừng dẫu có phần bình thản nhưng Kiều Oánh vẫn có thể thính nhạy nghe ra được một chút ý vị đắc ý trong đó.
Cô mở mắt ra, sợi dây chuyền mảnh mai dưới ánh đèn chiếu rọi tỏa ra những luồng sáng lấp lánh lung linh, từ chính giữa sợi dây chuyền rủ xuống hai sợi xích nhỏ hơn nữa, hai bên đầu mút mỗi bên treo lơ lửng một chú bướm nhỏ.
“Mấy thứ ở phía dưới này dùng để làm gì thế chú?” Cô thắc mắc hỏi.
Kiều Dịch Trừng không đáp lời, đứng phắt dậy bước vòng ra phía sau lưng cô, một cảm giác mát rượi lan tỏa khắp vùng cổ và bờ vai, cô vươn tay sờ sờ: “Kích cỡ vừa vặn lắm chú, chỉ là hai chú bướm phía dưới này có chút dư thừa.”













