Sa Ngã Cùng Chú Nhỏ – Chương 82
Sa Ngã Cùng Chú Nhỏ
Sự việc ở hộp đêm trôi qua không lâu thì thoắt cái đã gần đến Giáng sinh. Không khí lễ hội ở thành phố S vô cùng nồng đượm, khắp các đường lớn ngõ nhỏ, người người nhà nhà đều rộn ràng bàn tán chuyện tặng quà cho nhau, náo nhiệt phi thường.
Ngay từ sáng sớm, trước cổng tòa nhà văn phòng đã có mấy dì bày bán táo. Một quả táo hết sức bình thường, chỉ cần bọc thêm lớp vỏ hộp bao bì đẹp đẽ là giá trị liền tăng vọt, Kiều Oánh nhìn mà không nỡ vung tiền mua.
Các đồng nghiệp túm tụm tán gẫu bảo rằng mấy thứ này giờ lỗi thời rồi, phải mang ra cổng trường học bày biện mới lừa được đám học sinh, chứ đừng hòng gạt được dân đi làm tụi này một cắc.
Kiều Oánh sực nhớ lại thời mình còn đi học, các bạn học đều gọi thứ này là “quả bình an”. Sáng ra vừa bước vào lớp là trên mặt bàn và trong hộc bàn đã bị nhét đầy mấy quả, ngoài những cô bạn có mối quan hệ tốt ngày thường ra, thì còn có vài quả là do mấy cậu chàng thầm thương trộm nhớ cô gửi tặng, bọn họ cứ lén lút quan sát biểu cảm của cô lúc nhận quà.
Cô đem gom hết số táo đó bỏ vào chung một chiếc túi, căng phồng ních chặt. Cô vốn không mấy mặn mà với việc ăn táo, nhưng mỗi lần nhận được quà thì trong lòng trước sau như một vẫn cảm thấy vui vẻ.
Nào ngờ năm đó trường học đột ngột phát thông báo trên loa phát thanh, nghiêm cấm tổ chức các lễ hội phương Tây, phòng giáo vụ sẽ tiến hành đi lùng sục kiểm tra khắp nơi.
Đám học sinh sợ hãi cuống cuồng đem táo đi giấu khắp nơi, trong tủ bục giảng, trong túi rác, sau tấm rèm cửa...
Kiều Oánh không nhanh chân giành giật được chỗ trốn với bọn họ, đành phải xách chiếc túi chạy sang tòa nhà bên cạnh để tìm Kiều Dịch Trừng.
Ai mà có dè câu đầu tiên Kiều Dịch Trừng thốt lên lại là: “Tặng cho chú hả? Một túi lớn thế này cơ à?”
Kiều Oánh lắc lắc đầu, “Cho cháu trốn nhờ một chút đi chú nhỏ, cháu sợ trường học đi kiểm tra, tối nay tan học chú xách về hộ cháu nhé.”
Kiều Dịch Trừng cũng lắc đầu cười trừ, “Hôm nay e là không mang về được rồi em ơi.” Nói rồi anh vươn tay mở cánh cửa tủ ra, mấy quả táo liền theo đà lăn **** lốc ra ngoài, lúc này Kiều Oánh mới tận mắt chứng kiến hai ngăn tủ của anh sớm đã bị nhét đầy ắp táo.
Kiều Oánh cười hì hì đầy ẩn ý: “Chú nhỏ quả nhiên được các cô gái chào đón thật đấy.”
“Em cũng đâu có kém cạnh.” Kiều Dịch Trừng nhếch nhếch khóe môi, đón lấy chiếc túi trong tay cô, “Ở đây có kẹp một tấm thiệp này.”
Kiều Oánh cuống quýt: “Đưa cho cháu, để cháu xem.”
“QY, cậu chính là nữ thần trong lòng tớ, nguyện chúc cậu luôn bình bình an an, đợi tớ sau kỳ thi đại học nhé...”
“Đừng đọc nữa mà chú nhỏ!”
“Cậu chính là quả táo nhỏ của tớ, có yêu bao nhiêu cũng không thấy đủ.” Kiều Dịch Trừng vừa đọc vừa buông lời chê bai: “Tụi con trai thời nay sến sẩm quê mùa thế này sao?”
“Chú... sao chú lại trẻ con giống hệt mấy đứa con trai lớp cháu thế hả.” Mấy lời sến súa này thốt ra từ khuôn miệng của chú nhỏ càng khiến cô cảm thấy ngượng ngùng xấu hổ hơn.
Kiều Dịch Trừng thấy gương mặt Kiều Oánh đỏ bừng lên vì thẹn thùng liền không trêu chọc cô nữa, không biết có phải do ở cạnh giới trẻ lâu ngày hay không mà chính bản thân anh dạo này cũng trở nên con nít theo.
Anh đem tấm thiệp bỏ lại vào trong túi, híp mắt trêu cô: “Không có quả nào tặng riêng cho chú là chú không thèm giữ hộ cho đâu đấy nhé.”
Kiều Oánh gật gật đầu: “Có mà, đợi về đến nhà cháu sẽ đưa cho chú.”
Kiều Dịch Trừng vốn chỉ buông lời đùa giỡn với cô mà thôi, không ngờ cô lại thực sự chuẩn bị quà cho mình, dẫu cho văn phòng của anh sắp sửa bị số táo kia đè sập đến nơi nhưng trong lòng anh vẫn tràn ngập sự mong đợi đối với phần quà của cô.
Sau khi kết thúc buổi tự học tối, cô đến gõ gõ vào cánh cửa sắt ngoài sân nhà anh, lý nhí gọi nhỏ: “Chú nhỏ ơi, chú nhỏ.”
Kiều Dịch Trừng nhanh chóng bước ra mở cửa, cô liền đem quả táo nhét vào tay anh. Kiều Dịch Trừng đón lấy nhìn một cái liền không kìm được bật cười thành tiếng: “Oánh Oánh à, em đem quả táo ăn dở tặng cho chú đấy hả?”
“Làm gì có chuyện đó chứ.” Thiếu nữ hoảng hốt giật phắt lại để kiểm tra.













