Phu Nhân Kết Hôn Bí Mật Ba Năm Nhất Quyết Muốn Ly Hôn – Chương 14: Lúc này, trong đầu chỉ có một suy nghĩ
Phu Nhân Kết Hôn Bí Mật Ba Năm Nhất Quyết Muốn Ly Hôn
Trong phòng.
Lạc Kiều Nhất thấy Trương má đã đi vội muốn bước xuống giường, còn chưa kịp động đậy đã bị Cố Tri Thâm tóm chặt giữ lại trên giường.
Cô theo bản năng dùng tay chống lên ngực người đàn ông, giữ khoảng cách giữa hai người, chống đối nói: "Người ta đi rồi anh làm cái gì đấy?"
Cố Tri Thâm rủ mắt nhìn cô chằm chằm, giọng nói trầm đục: "Vừa rồi cô nhéo tôi một cái chẳng phải là muốn cái này sao?"
Lạc Kiều Nhất: "???"
Lạc Kiều Nhất cạn lời: "Vừa rồi tôi nhắc anh đừng để Trương má đi tới chỗ tôi! Anh bị tinh trùng lên não à? Cái gì cũng nghĩ về hướng đó được!"
Cố Tri Thâm đè nén ham muốn, cưỡng ép kéo tay cô đi xuống, đặt vào một chỗ nào đó.
Lạc Kiều Nhất cảm thấy cái tay này của mình không cần nữa rồi, liều mạng muốn rút tay về, mặt đỏ bừng lên: "Anh làm cái gì đấy?!"
Cố Tri Thâm nhấn mạnh từng chữ: "Nhắc nhở tôi mà cần nhéo chỗ này?"
Cái nhéo vừa rồi làm anh nghi ngờ cô muốn cho anh tuyệt tự tuyệt tôn.
Lạc Kiều Nhất lúc này mới nhận ra vừa rồi mình nhéo trúng chỗ nào, mặt đỏ bừng lên trong tắp lốc, cứng miệng nói: "Vậy anh tránh ra, tôi đi rửa tay!"
Ánh mắt Cố Tri Thâm trầm xuống: "Tự mình dùng còn chê bai?"
Lạc Kiều Nhất nghiêm túc nói: "Anh nên biết, thứ bị chê bai có lẽ không phải là đồ vật..."
Mà là người?
Cô ghét anh đến thế sao?
Nghĩ đến đây, tâm trạng tốt lúc nãy tan biến sạch sẽ.
Cố Tri Thâm nhìn cô đăm đăm vài giây, sương mù trong mắt từ từ tản đi. Anh trở mình xuống giường: "Cô ngủ trên giường đi."
Nói xong, anh sải bước đi thẳng ra ngoài.
Lạc Kiều Nhất chẳng buồn quan tâm anh đi đâu, anh cho cô ngủ giường thì cô cứ vững tâm mà nằm.
Có lẽ do đột ngột đổi chỗ ngủ khiến cô nhất thời không ngủ được, nằm trên giường trằn trọc trở mình, trên người cũng ngày càng nóng lên.
Rõ ràng là tháng ba, sao lại oi nồng thế này?
Lạc Kiều Nhất có chút bực bội cởi hai chiếc cúc trên váy ngủ ra nhưng vẫn thấy nóng. Hơn nữa, cô cũng chẳng biết mình bị làm sao mà cứ luôn nhớ lại bàn tay cầm thìa của Cố Tri Thâm lúc uống yến sào vừa rồi.
Vừa trắng vừa dài, nhìn là thấy rất có lực.
Nghĩ đến cái này làm gì?
Cô hơi bực mình vì bản thân không tiền đồ, trực tiếp đạp tung chăn ra.
Đúng lúc cô sắp mê man mất đi ý thức thì có người đẩy cửa đi vào.
Cố Tri Thâm nhìn người trên giường, hơi nhướng mày.
Phòng ngủ tối om om, ánh trăng trong ngần bị rèm cửa dày dặn lộng lẫy che tiệt không sót một kẽ hở, chỉ còn lại chút ánh đèn ngủ yếu ớt chiếu lên vòng eo thon gọn mỹ miều của cô.
Đó là nơi lúc làm sự đời anh thích ôm nhất, chỉ cần hai tay là có thể ôm trọn.
Trong mắt Cố Tri Thâm xuyệt qua một tia xảo quyệt, cho cô ngủ giường chứ đâu có nói bản thân sẽ ngủ sofa.
Anh đường hoàng nằm xuống phía bên kia, vừa định nhắm mắt thì một đôi bàn tay thon dài mềm mại ấm áp đã sờ lên ngực anh.
Lại顺 theo kẽ hở cúc áo sờ vào trong, trượt xuống dưới.
Cô trong bóng tối vô cớ càn rỡ, đôi chân thon dài thẳng tắp quấn lấy người anh, chỗ mềm mại vô tình cọ xát vào anh, hơi thở người đàn ông dần trở nên dồn dập nhưng giọng nói vẫn lạnh nhạt như trước: "Vừa rồi không muốn, giờ lại chơi trò lạt mềm buộc chặt gì đây?"
Lạc Kiều Nhất bị sự nóng nảy trong cơ thể hành hạ dữ dội, hoàn toàn không rảnh đâu mà理 hội sự giễu cợt của người đàn ông, thậm chí còn hừ hừ một tiếng.
Còn nhẫn nại nữa thì anh đúng là không phải đàn ông rồi.
Cố Tri Thâm lật người một cái đè đè người xuống giường.
Những lời chưa kịp nói của Lạc Kiều Nhất chìm nghỉm trong nụ hôn ngập tràn mờ ăm, chiếc lưỡi hơi lạnh cưỡng ép cạy mở răng cô, tham lam cướp đoạt từng chút hơi thở thuộc về cô.
Trong đầu cô chỉ còn lại một suy nghĩ.
Vịt dâng tận miệng còn mất tiền mua!
Cố Tri Thâm mới đúng là không ngủ thì phí!
Nghĩ như vậy, Lạc Kiều Nhất liền chẳng còn gánh nặng tâm lý nào nữa.
Rốt cuộc đến thời khắc mấu chốt, chiếc điện thoại đặt ở một bên của Cố Tri Thâm lại vang lên không đúng lúc.
Cả hai ban đầu đều không định thèm chấp nhưng người bên kia rõ ràng không có ý định bỏ cuộc, hết cuộc này đến cuộc khác gọi tới.
Cố Tri Thâm với tay lấy điện thoại, bấm nghe.
Đầu dây bên kia mơ hồ truyền đến tiếng khóc nức nở của một người phụ nữ.
Cố Tri Thâm gần như không một giây do dự, rút người khỏi Lạc Kiều Nhất, vội vã nói một câu: "Cô đợi tôi một chút, tôi qua ngay."
Cúp điện thoại, anh không chút do dự mặc quần áo rồi đóng cửa bỏ đi, từ đầu đến cuối không nhìn Lạc Kiều Nhất lấy một lần.
Một mình Lạc Kiều Nhất trong bóng tối nhìn chằm chằm trần nhà, trên người nóng rực nhưng trong lòng lại lạnh ngắt.
Giữa cái lạnh và cái nóng hành hạ khiến viền mắt cô cay xè, cúi đầu nhìn cơ thể gần như trần trụi của mình.
Cô trước đây từng nghe người ta nói, tên đã trên dây thì không thể không bắn.
Chẳng có người đàn ông nào có thể dừng lại vào thời khắc mấu chốt.
Cố Tri Thâm đối với Bùi Kiều Kiều phải là tình sâu nghĩa nặng đến mức nào mới có thể phanh xe lại vào lúc này chứ.
Lạc Kiều Nhất nằm bất động một lúc lâu mới tìm lại được lý trí, cơ thể vẫn nóng bừng như cũ.
Lần này không giống lần đêm tân hôn, bộc phát xong xuôi là không còn dấu vết.
Cô có là kẻ ngốc thì cũng nhận ra bát yến sào Trương má bê tới vừa rồi có vấn đề.
Còn cả lần đêm tân hôn nữa...
Cũng là bà ấy đúng không?
Chẳng biết là thất vọng hay thấu lạnh tâm can.
Cô gượng dậy, bước chân xiêu vẹo đi vào nhà tắm, xả đầy một bồn nước lạnh, lại ôm hết đống nước giải khát và rượu ướp lạnh trong tủ lạnh nhỏ ở phòng ngủ ra, đổ tiệt vào bồn tắm rồi nghiến răng bước vào.













