Phu Nhân Kết Hôn Bí Mật Ba Năm Nhất Quyết Muốn Ly Hôn – Chương 13: Không thích ăn trên giường
Phu Nhân Kết Hôn Bí Mật Ba Năm Nhất Quyết Muốn Ly Hôn
Lạc Kiều Nhất vừa rửa mặt xong, dải chăn trên sofa nằm xuống.
Đúng lúc đó có tiếng gõ cửa vang lên.
Lạc Kiều Nhất vèo một cái ngồi bật dậy, hạ giọng hỏi Cố Tri Thâm đang nằm trên giường: "Anh khóa cửa chưa?"
Cố Tri Thâm liếc cô một cái, cất giọng hỏi: "Có chuyện gì?"
Trương má hỏi: "Thiếu gia, là tôi. Buổi tối bà lão hầm yến sào, bảo tôi mang một bát sang cho thiếu phu nhân. Nếu cậu chưa ngủ thì tôi vào nhé."
Một tiếng "cạch" vang lên, khóa cửa đã mở.
Lạc Kiều Nhất gần như nhảy dựng từ sofa lên, tranh thủ khoảnh khắc người bên ngoài chưa đi qua huyền quan phòng ngủ, cô nhét chăn trên sofa vào gầm giường, vén chăn Cố Tri Thâm ra rồi chui tọt vào như một con cá.
Lúc chui vào, đầu vô tình đụng phải ngực ai đó, cả hai đều không khống chế được mà ậm ừ một tiếng.
Đêm hôm khuya khoắt, tiếng động này cực kỳ mờ ăm. Quản gia vốn đang đi thẳng vào trong liền lập tức dừng bước, cẩn thận thăm dò: "Thiếu gia, thiếu phu nhân... tôi vào được không?"
Cố Tri Thâm nghiến răng, nhìn đỉnh đầu nhô ra trong chăn một cái, ánh mắt tối tăm không rõ: "Vào đi."
Lạc Kiều Nhất cũng "thuận thế" từ trong chăn bò ra, vuốt lại mái tóc rối tung, cười mỉm chào Trương má: "Trương má."
Cô vừa nói vừa định bước xuống giường.
Trương má vội nói: "Cô không cần xuống đâu, tôi bê qua đó, cô uống xong tôi thu dọn luôn."
Lạc Kiều Nhất liếc mắt thấy chăn bên này còn chưa nhét xong, Trương má đi qua là lộ ngay. Cô hạ quyết tâm, ở trong chăn nhéo mạnh Cố Tri Thâm một cái.
Cũng chẳng biết nhéo trúng chỗ nào mà cứng ngắc cấn cả tay.
Chỉ thấy biểu cảm nhạt nhẽo của Cố Tri Thâm bằng mắt thường cũng thấy dữ tợn một chút, mặt đỏ bừng lên, trực tiếp ngồi dậy từ trên giường, thuận thế giơ tay về phía Trương má: "Đưa cho tôi."
Trương má vô cùng biết điều đưa khay sang: "Vâng, cậu đút cho thiếu phu nhân ăn cũng được ạ."
Tay Cố Tri Thâm nhận lấy khay khựng lại, đôi môi mỏng vô thức nhếch lên, mượt mà đặt khay lên tủ đầu giường bên phía mình, bưng bát thủy tinh lên, dùng thìa múc một勺 yến sào đưa tới bên môi Lạc Kiều Nhất.
Lạc Kiều Nhất: "..."
Cô không biết Cố Tri Thâm có ý gì, cứ thế đăm đăm nhìn anh.
Cố Tri Thâm nhướng mày, ánh mắt chuyển từ gương mặt xảo quyệt nhỏ nhắn của cô sang cái thìa, xíu nào cũng không có ý thu lại.
Cô không phải người thích làm nũng, cũng từng thật lòng yêu Cố Tri Thâm, nhưng thân mật trước mặt người ngoài thế này lại là lần đầu tiên.
Rõ ràng biết là diễn nhưng trong lòng cô vẫn không khống chế được mà xao xuyến.
Thế nhưng lý trí lại nhắc nhở cô, Cố Tri Thâm hiện tại là của Bùi Kiều Kiều.
Chẳng trông mong gì Cố Tri Thâm sẽ giúp mình, cô suy nghĩ một chút mới lên tiếng: "Tôi không thích ăn đồ ăn trên giường lắm."
Trương má giương mắt nhìn yến sào trong thìa, kề ngay sát miệng mà lại không vào được bụng Lạc Kiều Nhất, vội vàng hòa giải: "Ôi dào! Chỉ một lần thôi không sao đâu! Thiếu gia lớn thế này rồi còn chưa từng đút cơm cho ai bao giờ đâu đấy!"
Nhìn dáng vẻ của Trương má như thể cô không ăn thì bà sẽ không đi, Lạc Kiều Nhất hít sâu một hơi, há miệng ăn thìa yến sào do Cố Tri Thâm đút tới.
Vì hai người ngồi chung một đầu giường, tay Cố Tri Thâm cầm thìa thỉnh thoảng lại va vào mặt cô.
Làn da ấm áp mịn màng như dải lụa, đôi môi vốn đã đỏ mọng vì dính nước đường mà căng bóng mọng nước, dưới ánh đèn chiếu vào trông như quả đào chín.
Yết hầu anh lăn lên lăn xuống một cái, tay cầm thìa bất động một hồi lâu: "Ngon không?"
Trương má vội nói: "Cậu có muốn nếm thử một miếng không?"
Lạc Kiều Nhất mới không muốn dùng chung thìa với anh, sẽ có cảm giác ảo tưởng như hôn gián tiếp.
Cô trực tiếp giơ tay nhận lấy bát, một hơi dốc sạch bát yến sào, còn cố tình khiêu khích nhướng mày với Cố Tri Thâm một cái: "Rất ngon."
Nhưng anh không ăn được đâu.
Cố Tri Thâm bị hành động của Lạc Kiều Nhất làm cho buồn cười, bật ra một tiếng cười nhạt.
Trương má nhìn trái nhìn phải một hồi, vội tiến lên lấy cả bát lẫn khay đi, lặng lẽ rời khỏi phòng.
Bà lão đang ở ngay ngoài cửa, thèm nhỏ dãi ghé sát tai vào cửa nghe ngóng. Thấy Trương má bê bát trống đi ra, mắt sáng rực lên: "Ăn hết rồi à?"
"Ăn hết rồi ạ!" Trương má hạ thấp giọng: "Đáng tiếc chỉ có một mình thiếu phu nhân ăn thôi."
Bà nội Cố nói: "Không sao, chỉ cần nó là đàn ông thì không thoát được đâu."
Đứa chắt này của bà, bà cầm chắc trong tay rồi!
"Bà đi rửa bát đi, đừng để lại dấu vết." Bà nội Cố mãn nguyện dặn dò.













