Phong Thiếu Bá Đạo Mải Mê Cưng Chiều Vợ – Chương 20: Là Cô Ấy Sao?
Phong Thiếu Bá Đạo Mải Mê Cưng Chiều Vợ
"A!"
Cảm nhận được sự va chạm xa lạ, Ôn Thời Vũ giật bắn mình sợ hãi!
Đột ngột quay đầu lại đột nhiên bị Phong Trầm Diệp giữ chặt lấy, cả người buộc phải nằm móp trên bồn rửa mặt, cánh tay lại càng bị ngoặt chặt lấy, với một tư thế khống chế ngoặt ra sau lưng.
"Không được động đậy!"
Phía sau truyền đến tiếng quát trầm đục, người đàn ông hất mái tóc dài của cô sang một bên, động tác hơi vội vã và thô bạo.
Vì khoảng cách gần nên Ôn Thời Vũ thậm chí có thể nghe thấy tiếng thở dốc của anh!
Cô sợ đến mức tim đập thót một cái, lập tức không dám động đậy nữa.
Ngay sau đó, cô liền cảm nhận được có đầu ngón tay ấm áp chạm vào bờ vai mình.
Mảng nhỏ vị trí đó cảm giác tay hơi thô ráp, chắc là từng bị thương, trên đó để lại vết sẹo diện tích nhỏ.
Chạm vào ẩn ẩn có chút quen thuộc nhưng lại không hoàn toàn...
Đôi mắt Phong Trầm Diệp chằm chằm dính vào dấu vết con bướm đó, vẫn không chịu từ bỏ, đầu ngón tay từng tấc từng tấc vuốt ve làn da của Ôn Thời Vũ.
Nơi đó gần với vùng xương cánh bướm phía sau lưng, Ôn Thời Vũ lập tức cảm thấy một luồng tê dại như bị dòng điện chạy qua!
Cả người cô đều hỗn loạn lên, gào thán trong lòng: Phong Trầm Diệp này trông chính nhân quân tử như vậy, sao lại thừa lúc người ta không phòng bị mà làm ra loại chuyện bất chính này chứ!
"Phong Trầm Diệp, anh muốn làm gì? Anh... Anh đừng làm ẩu đấy nhé!"
Giọng nói Ôn Thời Vũ hơi run rẩy, lo lắng người này dùng lực giở trò đồi bại, đành phải nhẹ nhàng khuyên ngăn.
Trong hơi thở có sự hoảng loạn không giấu nổi.
Phong Trầm Diệp nghe vào trong tai lại một lần nữa trùng khớp với âm thanh năm đó, sợ hãi lẩm nhẩm như tiếng thì thầm trong mơ.
Ánh mắt anh tối sầm lại, đột nhiên dùng lực trực tiếp xoay ngoắt Ôn Thời Vũ lại một hướng, để cô mặt đối mặt tiến sát vào trong lòng mình.
Khoảng cách hai người gần trong tầm tay.
Cảm giác này Phong Trầm Diệp một chút cũng không ghét!
Anh vốn dĩ không gần nữ sắc, không có hứng thú với phụ nữ, thậm chí có chút bài xích, duy chỉ có người phụ nữ sáu năm trước là không làm anh nảy sinh sự ghê tởm.
Bây giờ trên người Ôn Thời Vũ ngược lại cùng người phụ nữ năm đó có luồng khí thế giống nhau làm người ta không thể bài xích.
Lúc này, hơi thở của Ôn Thời Vũ hầu như sắp ngừng lại rồi.
Cô có thể cảm nhận được lòng bàn tay Phong Trầm Diệp đang mơn trớn tấm lưng của mình, từng tấc từng tấc trượt xuống dưới...
"Phong... Phong Trầm Diệp?"
Ôn Thời Vũ toàn thân căng cứng, trong lòng tính toán nếu anh còn dám xấc xược nữa thì cô sẽ không khách khí với anh đâu!
Phong Trầm Diệp không ỏ e gì, chỉ mải mê với động tác trên tay.
Anh nhớ rất rõ, thắt lưng phía sau của người phụ nữ sáu năm trước còn có một vết sẹo.
Liệu có phải là cô ấy?
Nếu cô ấy thực sự có vết sẹo đó thì cơ bản có bảy mươi phần trăm khả năng có thể xác định người phụ nữ này chính là mẹ ruột của Bảo Bảo!
Phong Trầm Diệp cố gắng dò xét, ngay lúc đầu ngón tay anh sắp sửa chạm vào thì khăn tắm trên người Ôn Thời Vũ đột nhiên rơi xuống!
Không khí giống như đột nhiên đóng băng lại vậy!
Ôn Thời Vũ sợ đến giật mình biến sắc, vội vàng vùng vẫy:
"Phong Trầm Diệp, anh thả tôi ra..."
Phong Trầm Diệp cũng hơi ngẩn ra, nhận ra mình đường đột rồi, theo bản năng muốn thả tay ra.
Nhưng quay đầu lại nghĩ Ôn Thời Vũ lúc này không mặc quần áo.
Vì sự vùng vẫy của cô dẫn đến việc hai người có sự ma sát gián tiếp.
Khoảnh khắc tiếp theo, anh đột nhiên cảm thấy có một luồng lửa không rõ nguyên do bùng cháy dữ dội từ sâu trong cơ thể!
Đây là lần đầu tiên xuất hiện tình trạng này trong mấy năm nay! Ngoại trừ mẹ của Bảo Bảo năm đó ra...
Phong Trầm Diệp lập tức sực tỉnh lại, mạnh mẽ nắm chặt lấy cổ tay Ôn Thời Vũ hơn:
"Ôn Thời Vũ, không muốn mất đi sự trong sạch thì cô tốt nhất đừng động đậy!"
Giọng nói anh hơi khàn đục, lại mang theo sức hút, trong hơi thở giấu sự cảnh cáo nồng đậm.
Ôn Thời Vũ lập tức ngừng thở, không dám vùng vẫy nữa, chỉ là viền mắt đã đỏ rực một vòng.
Dáng vẻ này rõ ràng là bị ăn hiếp dữ dội, sự sợ hãi và tủi thân đồng thời dâng lên trong lòng, sợ đến mức chỉ muốn khóc.
Phong Trầm Diệp nhìn thấy xong chẳng những không hạ hỏa, sức tự chủ kiêu ngạo từ trước đến nay ngược lại có chút mất kiểm soát.
Người phụ nữ nhỏ nhắn trong lòng đôi mắt tràn ngập nước mắt lăn tăn, nét mặt tội nghiệp như nụ hoa mỏng manh mang theo sương sớm buổi sáng sớm chờ nở rộ, càng làm dậy lên ý muốn chiếm đoạt của người khác, làm người ta cấp thiết muốn hái...
Một luồng xung động không rõ nguyên do hầu như bùng nổ trong lòng Phong Trầm Diệp!
Phong Trầm Diệp cảm thấy bản thân chắc chắn là bị trúng tà rồi!
Anh rõ ràng chỉ là muốn xác nhận mảng hình xăm đó thôi, kết quả lúc này lại ngược lại bị khơi dậy sự xung động?
Nhu cầu mạnh mẽ nào đó kích thích lý trí của anh!
Tuy nhiên, Phong Trầm Diệp rốt cuộc vẫn là người bình tĩnh, mạnh mẽ đè nén tất cả sự va đập, dứt khoát buông Ôn Thời Vũ ra.
Tốc độ anh cực nhanh giật lấy một chiếc khăn tắm khác bên cạnh choàng lên người Ôn Thời Vũ, tiếp đó thản nhiên nói:
"Tối nay là tôi đường đột rồi, đừng để trong lòng, chiếc áo sơ mi này cô có thể mặc tạm."
Nói xong, anh quay người, không quay đầu lại sải bước rời đi.
Ôn Thời Vũ một mình ở lại trong phòng tắm, sự hoảng loạn trong lòng lâu lâu không tan.
Cô nắm chặt chiếc khăn tắm trên người, cơ thể hơi run rẩy, đôi chân cũng có chút bủn rủn.
Hồi lâu sau cô mới thở phào một hơi, nhìn chiếc áo sơ mi rơi trên mặt đất, trong lòng thầm mắng: Đưa quần áo thì đưa quần áo, tại sao lại đột nhiên tập kích chứ?!
Mặc dù cô còn chưa tự luyến đến mức cho rằng Phong Trầm Diệp sẽ có hứng thú với mình.
Nhưng hành vi của anh thật sự giống hệt như kẻ dâm tà!
Càng nghĩ, trong lòng Ôn Thời Vũ càng bất bình.
Cô cảm thấy bản thân và Phong Trầm Diệp tuyệt đối là xung khắc tuổi tác!
Nếu không phải nhìn Bảo Bảo trông đáng yêu thì cô đã bỏ đi từ lâu rồi!
Sau khi chửi thầm vài câu trong lòng, cô tự cảnh cáo bản thân nhất định phải giữ khoảng cách với người đàn ông đó, tránh để anh ta lại bộc phát bản tính dã thú một lần nữa!
Sau khi Phong Trầm Diệp quay về phòng, đối với sự xung động vừa rồi cảm thấy có chút bực bội.
Lúc đó nhìn thấy dấu vết trên vai Ôn Thời Vũ, không kịp suy nghĩ đã bước lên chạm vào người ta, hành vi như vậy thật sự quá không thỏa đáng.
Tuy nhiên, bên cạnh đó còn có sự không thể tin nổi.
Anh đối với người phụ nữ đó lại có thể nảy sinh hứng thú về khía cạnh đó sao?
Mấy năm nay, những bóng hồng vây quanh anh cũng không phải là ít, không thiếu những người dùng hết mọi thủ đoạn muốn lao vào lòng anh.
Nhưng anh đối với những người phụ nữ đó rất bài xích và ghét bỏ!
Thế mà người phụ nữ vừa rồi lại làm anh xém chút nữa mất kiểm soát...
Phong Trầm Diệp cảm thấy bản thân có lẽ là trúng tà rồi, ép bản thân bình tĩnh lại xong bắt đầu suy ngẫm về chuyện xác nhận thân phận của Ôn Thời Vũ.
Tối nay buộc phải gián đoạn, xem ra chỉ có thể đợi lần sau xác nhận lại rồi.
Dù sao cũng có khối thời gian!
Sau khi nghĩ thông suốt, vừa hay tiếng chuông điện thoại vang lên.
Phong Trầm Diệp kéo lại suy nghĩ, nghe máy:
"Alo, mẹ ạ?"
Giọng nói Bùi Tâm Nghi nhanh chóng truyền đến từ đầu dây bên kia:
"Trầm Diệp, con ngủ chưa? Muộn thế này gọi cho con có làm phiền con nghỉ ngơi không?"
"Không sao mẹ, con chưa ngủ. Có chuyện gì mẹ cứ nói ạ." Giọng điệu Phong Trầm Diệp khôi phục lại sự trầm ổn bình tĩnh.
Bùi Tâm Nghi nói:
"Vậy mẹ nói thẳng nhé, chiều mai con thay mẹ ra sân bay đón người đi, là bạn của mẹ! Vốn dĩ mẹ muốn qua đón nhưng bên này đột nhiên có việc không đi được, nên con đi thay mẹ một chuyến..."
Phong Trầm Diệp không từ chối, theo bản năng hỏi:
"Người bạn nào của mẹ ạ?"
Tông giọng Bùi Tâm Nghi dịu dàng:
"Chính là dì Giang Tố Nguyệt nhà họ Cố, còn có con gái của cô ấy nữa, con chắc cũng quen đấy, Cố Hướng Nhu, mẹ nhớ hồi nhỏ các con còn chơi chung với nhau đấy."
Tim Phong Trầm Diệp khựng lại một chút, ngược lại có nhớ nhà họ Cố, cùng nhà họ Phong là thế giao nhiều năm, sau này cả nhà di dân ra nước ngoài nên không còn gặp lại nữa.
Còn về Cố Hướng Nhu, trong ấn tượng quả thực có sự tồn tại của nhân vật này nhưng thời gian cách quá lâu, Phong Trầm Diệp đã sớm quên trông như thế nào rồi.
Phong Trầm Diệp nhẹ nhàng gật đầu nói:
"Con biết rồi, đến lúc đó sẽ qua đón ạ."
Nói xong lại trò chuyện vài câu mới cúp điện thoại.
Sáng sớm hôm sau.
Ôn Thời Vũ tỉnh dậy, quầng thâm mắt đen xì.
Cô thức trắng một đêm, gần sáng mới chợp mắt được một lúc, kết quả lại mơ thấy đủ loại giấc mơ kỳ lạ.
Cô thậm chí còn mơ thấy chuyện cũ sáu năm trước, trong bóng tối cùng một người đàn ông quấn quít cả đêm không ngừng...
"Đều tại Phong Trầm Diệp!!!" Ôn Thời Vũ ngượng ngùng mắng.
Lúc này, bé Bảo Bảo tới, giọng sữa ngây thơ hô ở ngoài cửa:
"Dì ơi, dì tỉnh chưa? Đến giờ dậy ăn sáng rồi ạ."
"A, được, dì dậy ngay đây."
Ôn Thời Vũ急 vội dậy vệ sinh cá nhân rồi bước ra khỏi phòng.
Vừa bước ra đã thấy bé Bảo Bảo đang đợi cô ở hành lang.
Cậu nhóc hôm nay mặc quần yếm và áo sơ mi màu trắng, trông thời trang lại đáng yêu.
Ôn Thời Vũ dịu dàng mỉm cười, bước lên dắt bàn tay nhỏ của nhóc tì rồi đi xuống lầu.
Lúc này, Phong Trầm Diệp đã ngồi trước bàn ăn dùng bữa.
Hai người vừa chạm ánh mắt, Ôn Thời Vũ liền không kìm được nhớ tới chuyện tối qua.
Sắc mặt cô hơi có chút không tự nhiên, dời mắt đi.
Ánh mắt Phong Trầm Diệp khẽ lóe lên liền khôi phục lại dáng vẻ ban đầu, mặt đầy khí định thần nhàn như thể chưa từng có chuyện gì xảy ra, nhìn đến mức Ôn Thời Vũ tức đến nghiến răng nghiến lợi.













