Phong Thiếu Bá Đạo Mải Mê Cưng Chiều Vợ – Chương 19: Anh Đừng Làm Ẩu
Phong Thiếu Bá Đạo Mải Mê Cưng Chiều Vợ
Trên lầu, trong phòng tắm.
Ôn Thời Vũ xả đầy một bồn tắm nước, đang tắm rửa cho bé Bảo Bảo.
Bảo Bảo dường như có chút xấu hổ, đôi má đỏ bừng vô cùng đáng yêu nhưng giữa chân mày lại tràn ngập sự vui sướng.
Dì đẹp mang lại cảm giác của mẹ, cậu nhóc thật sự rất thích!
Ôn Thời Vũ một mặt tắm cho Bảo Bảo, nét mặt cũng có chút thẫn thờ.
Cô nhớ tới đứa trẻ mấy năm trước đó...
Nếu như lúc đó bé ở lại bên cạnh mình thì cũng nên lớn chừng này rồi nhỉ?
Mấy năm nay, trong lòng cô có thiếu sót rất lớn, cũng có cảm giác áy náy rất lớn.
Bởi vì từ đầu đến cuối chưa từng gặp bé một lần nào, trong quá trình khôn lớn của bé càng không thể đồng hành bên cạnh.
Nhưng cô hiểu, cô và đứa trẻ đó chỉ là mối quan hệ mẹ con có duyên không phận!
Đời này chưa chắc đã có thể gặp lại nhau!
Mỗi lần nghĩ đến đây, cô lại cảm thấy đau đớn như dao cắt.
"Dì ơi, dì làm sao thế? Sao lại muốn khóc rồi?"
Bảo Bảo vừa hay ngẩng đầu lên nhìn Ôn Thời Vũ, không khỏi quýnh lên.
Ôn Thời Vũ hoàn hồn lại mới phát hiện viền mắt mình không biết từ lúc nào đã đọng đầy nước mắt.
Cô vừa chớp mắt một cái, nước mắt liền lăn dài xuống.
Bé Bảo Bảo cuống quýt cuống quýt:
"Có phải dì không thích ở lại đây không? Có phải con làm dì không vui không?"
Nói rồi, viền mắt cậu nhóc cũng đỏ theo, dường như cũng sắp khóc.
Ôn Thời Vũ không ngờ phản ứng của cậu nhóc lại lớn như vậy, tự trách lại xót xa, vội vàng lau khô nước mắt nói:
"Không có chuyện đó đâu, dì chỉ là nhớ tới một số chuyện cũ nên mới khóc thôi, không liên quan đến Bảo Bảo đâu."
Nói xong, cô vội vàng lau khô nước mắt rồi bế Bảo Bảo lên.
Đứa trẻ trong lòng mềm nhũn, lại xinh đẹp, làm người ta chỉ muốn dành cho cậu nhóc sự cưng chiều vô bờ bến, làm sao lỡ trách móc cậu nhóc một mảy may nào.
Bảo Bảo bán tin bán nghi, thấy Ôn Thời Vũ cuối cùng cũng khôi phục lại trạng thái ban đầu mới yên tâm, sau đó hai tay ôm lấy cổ cô nói:
"Dì ơi đừng khóc, sau này nếu có ai ăn hiếp dì, con tới bảo vệ dì, dì đừng khóc nữa nhé! Con sẽ đau lòng đấy."
Ôn Thời Vũ được cậu nhóc an ủi như vậy, trong lòng vô cùng ấm áp:
"Được, vậy trông cậy vào Bảo Bảo nhé."
Lúc hai người nói chuyện, Ôn Thời Vũ đã dùng khăn tắm lau khô người cho Bảo Bảo.
Trên người nhóc tì có một mùi sữa thơm phức, mặc vào bộ đồ ngủ hình con bò sữa đáng yêu, cộng thêm khuôn mặt trắng trẻo tinh xảo, cả người ngốc nghếch đáng yêu vô cùng.
Ôn Thời Vũ nhìn thấy tâm như muốn tan chảy, bế cậu nhóc dường như không muốn buông tay:
"Bảo Bảo cũng quá đáng yêu rồi đấy, dì chưa từng thấy đứa trẻ nào đáng yêu như con cả!"
"Dì cũng rất đẹp, là vị dì đẹp nhất mà con từng gặp!"
Bé Bảo Bảo được khen ngợi, khuôn mặt nhỏ vô cùng hào hứng, quay lại khen Ôn Thời Vũ một trận.
"Cái miệng nhỏ này của con thật ngọt đấy." Ôn Thời Vũ bị chọc cười.
Lúc này, Phong Trầm Diệp châm xong một điếu thuốc, sải bước lên lầu.
Vừa tới cửa phòng liền thấy hai người đang trò chuyện rất vui vẻ.
Bé Bảo Bảo nũng nịu trong lòng Ôn Thời Vũ, nhỏ nhẹ hỏi:
"Dì ơi, buổi tối con có thể ngủ cùng dì không?"
"Chuyện này..."
Ôn Thời Vũ chần chừ, không lập tức đồng ý, trong lòng nghĩ cô ngược lại rất sẵn lòng nhưng cũng phải Phong Trầm Diệp đồng ý mới được chứ.
Phong Trầm Diệp chậm rãi bước vào, Bảo Bảo vừa nhìn thấy anh liền lập tức trưng cầu ý kiến của anh:
"Ba ơi, tối nay con có thể ngủ cùng dì không?"
Phong Trầm Diệp không lỡ phá hỏng sự kỳ vọng của nhóc tì, đôi môi mỏng khẽ mở:
"Đã tới rồi thì phiền cô Ôn ở lại với Bảo Bảo nhiều hơn một chút, nó bình thường rất ít khi thân thiết với người khác như vậy."
Ôn Thời Vũ không ngờ anh lại thực sự đồng ý, càng thêm không hiểu nổi thái độ của người này sao lại thay đổi triệt để như thế?
Tối hôm đó, Ôn Thời Vũ đồng hành cùng Bảo Bảo đi ngủ, còn kể chuyện trước khi ngủ cho cậu nhóc nghe.
Phong Trầm Diệp ngồi ở sofa bên cạnh.
Bên tai là những lời nói dịu dàng ấm áp của cô gái, âm cuối mang theo một luồng hương vị đặc biệt, hơi quyến rũ.
Lọt vào tai Phong Trầm Diệp dường như dần dần trùng khớp với một số âm thanh trong ký ức nhưng lại không chân thực đến thế.
Sáu năm trước, cô gái đó vóc dáng nhỏ nhắn gầy yếu như một nụ hoa fragile, bị anh vần vò đến mức hơi thở sắp sửa tan vỡ, thỉnh thoảng phát ra âm thanh yếu ớt cũng khàn đục không thôi.
Thời gian cách quá lâu, Phong Trầm Diệp đều sắp không nhớ rõ, lúc này lại ẩn ẩn có cảm giác quen thuộc.
Ánh mắt anh dò xét đánh giá Ôn Thời Vũ, ánh mắt ngày càng sâu thẳm, dường như muốn nhìn thấu người phụ nữ này.
Ôn Thời Vũ khó khăn lắm mới dỗ bé Bảo Bảo ngủ thiếp đi, vội vàng bước xuống giường, nhỏ nhẹ nói với Phong Trầm Diệp:
"Phong tổng, bé Bảo Bảo đã ngủ rồi."
"Làm phiền rồi."
Môi mỏng khẽ mở, Phong Trầm Diệp đột ngột đứng dậy, chuẩn bị rời khỏi phòng bé Bảo Bảo, Ôn Thời Vũ dĩ nhiên đi sát theo sau.
Sau khi ra cửa, thân hình cao ránh lạnh lùng của Phong Trầm Diệp đứng khựng lại ngoài cửa, thản nhiên nói:
"Cô có thể ở phòng khách bên cạnh phòng Bảo Bảo."
Ôn Thời Vũ nhẹ nhàng gật đầu:
"Vâng, làm phiền rồi, vậy tôi vào trước đây."
Nói xong, cô bước vào cửa mới thở phào một hơi dữ dội.
Không hiểu sao mỗi lần đối mặt với Phong Trầm Diệp, trong lòng cô lại vô thức cảm thấy áp lực to lớn.
Hơn nữa cô luôn cảm thấy ánh mắt của Phong Trầm Diệp quá mức sâu thẳm nhiếp người, u uất đến mức làm người ta sợ hãi!
Lúc này, ở độc lập một không gian, cô thả lỏng hơn rất nhiều, nhanh chóng cởi quần áo ra rồi vào phòng tắm tắm rửa.
Phong Trầm Diệp lúc này cũng đã quay về phòng.
Anh đột nhiên nhớ ra người phụ nữ đó mới tới lần đầu, chắc là không có quần áo thay giặt.
Do dự hai giây,遂 quay người lấy từ trong phòng thay đồ ra một chiếc áo sơ mi sạch sẽ, định bụng mang qua cho Ôn Thời Vũ dùng tạm.
Đến ngoài cửa phòng khách, trước tiên anh nhẹ nhàng gõ cửa, đợi một lúc trong nhà không có ai thưa, dứt khoát đẩy cửa bước vào.
Sau khi vào trong, trong phòng tắm truyền đến tiếng máy sấy tóc.
Ôn Thời Vũ dường như đã tắm xong, đang sấy tóc.
Phong Trầm Diệp cầm trực tiếp áo sơ mi đi về phía phòng tắm.
Kết quả bất ngờ là cửa phòng tắm lại không khóa!
Ôn Thời Vũ đang lưng đối diện với cửa phòng tắm, trên người chỉ đơn giản quấn một chiếc khăn tắm.
Phong Trầm Diệp theo bản năng muốn dời mắt đi nhưng khóe mắt lại nhìn thấy trên bờ vai Ôn Thời Vũ có một con bướm màu đỏ đang xòe cánh muốn bay!
Là hình xăm con bướm!!!
Hình xăm lọt vào mắt Phong Trầm Diệp, tròng mắt anh đột nhiên co rút lại!
Trong đầu anh đột nhiên lóe lên vô số hình ảnh, đêm đó sáu năm trước, anh dường như cũng mơ hồ ở trên vai người phụ nữ nhìn thấy một thứ có hình dáng như thế này.
Lúc đó môi trường tối tăm, nhìn không rõ ràng nhưng ngón tay anh từng chạm qua nơi đó, cảm giác tay ở chỗ đó đến nay ấn tượng vẫn rõ mùng một!
Chỉ cần anh chạm vào một lần nữa là có thể xác nhận Ôn Thời Vũ trước mắt có phải là người phụ nữ năm đó hay không!
Phong Trầm Diệp sực tỉnh lại, cũng không quản được có thích hợp hay không, trực tiếp bước lên một bước, ngón tay chạm vào bờ vai Ôn Thời Vũ.
"A!"
Cảm nhận được sự va chạm xa lạ, Ôn Thời Vũ giật bắn mình sợ hãi!
Đột ngột quay đầu lại đột nhiên bị Phong Trầm Diệp giữ chặt lấy, cả người buộc phải nằm móp trên bồn rửa mặt, cánh tay lại càng bị ngoặt chặt lấy, với một tư thế khống chế ngoặt ra sau lưng.
"Không được động đậy!"
Phía sau truyền đến tiếng quát trầm đục, động tác người đàn ông hơi vội vã và thô bạo, hất mái tóc dài của cô sang một bên, giơ tay quệt về phía hình xăm của cô...













