⚡️Nữ Giúp Việc Là Trà Xanh – Chương 4: Mùi thơm cơ thể
⚡️Nữ Giúp Việc Là Trà Xanh
Dương Tình nói đúng một điều đó là cô ấy với Tần Duệ vô cùng bận rộn. Hai người ăn sáng xong mỗi người liền lên xe riêng chạy đi làm.
Hà Mộng sau khi đã dọn dẹp xong nhà cửa, cô lên phòng lấy sách vở học bài
4 năm trước thời điểm gần thi đại học, gia đình cô phá sản, ba Hà Mộng vì phạm tội tài chính mà bị kết án tù chung thân, mẹ thì vì cá độ cờ bạc mà dẫn đến nợ nần chồng chất. Mấy năm qua món nợ vay nặng lãi vẫn luôn là Hà Mộng đi làm kiếm tiền trả
Vậy nên đến bây giờ bạn bè ở cùng độ tuổi cô đều đã ra trường đi làm thì Hà Mộng vẫn chưa có nổi tấm bằng đại học
Hà Mộng vẫn luôn âm thầm giành thời gian học tập sau đó tiết kiệm ra một khoản tiền để học tiếp
Cô đã bỏ lỡ ước mơ của mình đến 4 năm rồi…
Tuy sống chung một ngôi nhà nhưng số lần cô gặp Tần Duệ vô cùng ít ỏi
Hai thời điểm cô có thể gặp hắn một là vào buổi sáng trước khi hắn đi làm, hai là buổi tối lúc hắn trở về
Hà Mộng dù đã cố gắng kìm nén hết sức nhưng khi gặp người đàn ông ấy, trái tim cô vẫn không thể khống chế mà rung động
Cứ nghĩ tình cảm sau nhiều năm rồi cũng sẽ phai nhạt, không nghĩ rằng theo thời gian lại càng trở nên nồng đậm hơn…
Hôm nay Dương Tình có cuộc họp với công ty nên nói Hà Mộng không cần để cơm cho cô ta
Đợi đến tám giờ thấy vẫn chưa có ai về, Hà Mộng suy nghĩ một hồi quyết định ngồi xuống ăn cơm trước
Cô vừa ăn vừa mải mê suy nghĩ về bài toán nâng cao hồi chiều, đầu óc mơ màng
Vậy nên khi người đàn ông về nhà, cởi giày rồi đi vào bếp uống nước Hà Mộng cũng không nhận ra
Chỉ đến khi Tần Duệ đứng sừng sững trước mặt, Hà Mộng mới giật mình vội vàng đứng dậy
Miệng vẫn còn nhai cơm nên lời nói không rõ ràng: “Tần tổng, anh…đợi tôi xíu tôi dọn cơm liền!”
Hà Mộng lấy thêm một cái bát với đũa để ở trước mặt Tần Duệ
Hắn không nói gì chỉ liếc cô một cái rồi ngồi xuống dùng bữa
Dáng vẻ người đàn ông ăn cơm vô cùng tao nhã, đúng như bề ngoài của hắn
Hà Mộng nhớ lại dáng vẻ ăn đến phồng mồm trợn má khi nãy của mình, lại vô cùng xấu hổ
Tần Duệ thấy cô gái đối diện nhìn chằm chằm hắn, đôi mắt sắc bén nhìn thẳng về phía cô: “Mặt tôi dính gì sao?”
Hà Mộng đỏ mặt lắc đầu: “Không..không có”, sau đó vội vàng cúi đầu tiếp tục ăn cơm
Tần Duệ nhìn dáng vẻ sợ sệt của cô, thản nhiên thu hồi tầm mắt
“Đồ ăn tôi nấu nếu có chỗ nào không hợp ý anh có thể nói, đây là lần đầu tôi..nấu cơm cho người khác, sợ không hợp khẩu vị anh”- Hà Mộng lén lút nhìn người đàn ông nói
Tần Duệ: “Nấu sao cũng được, về ăn uống tôi không có nhiều yêu cầu”
Hà Mộng thở một hơi nhẹ nhõm, xem ra hắn cũng không phải là kiểu người thích bới lông tìm vết
Hà Mộng vui vẻ ừm một tiếng
Không khí trên bàn chỉ còn lại âm thanh bát đũa va chạm
Nhưng Hà Mộng không hề cảm thấy nhàm chán, cô chỉ ước thời gian cứ thế dừng lại ở khoảnh khắc này để có thể được bên Tần Duệ lâu hơn…
*
Hà Mộng ở trong phòng luyện đề, lúc làm xong thì đã hơn 10 giờ đêm
Trước khi tắt đèn đi ngủ, Hà Mộng nhớ ra cô chưa chuẩn bị nguyên liệu để mai nấu đồ ăn sáng. Suy nghĩ một hồi Hà Mộng liền lọ mọ ngồi dậy định đi xuống phòng bếp
Thời điểm Hà Mộng đi qua dãy hành lang để xuống phòng bếp, cô chợt va phải một bóng người, vai bị đụng đến phát đau
Hành lang chỉ có một bóng đèn mờ ảo, không thể nhìn rõ mặt đối phương
Trái tim Hà Mộng giật thót liền hét lên một tiếng hốt hoảng rồi vội vàng giật người về phía sau
“Là tôi!”
Giọng nói trầm thấp, khàn khàn, vào ban đêm trái lại mang một thứ sức hút vô cùng ma mị
Tần Duệ bật thêm một bóng điện ngoài hành lang, trên tay người đàn ông kẹp điếu thuốc, hắn nhạt nhạt hỏi: “Giờ này chưa ngủ sao?”
Hà Mộng ngại ngùng vì phản ứng thái quá vừa rồi: “Tôi xuống chuẩn bị nguyên liệu mai nấu ăn, mai tôi nấu cháo sườn…”
Nói xong cô xoa xoa bả vai.
Tần Duệ liếc mắt nhìn Hà Mộng sau đó ừm một tiếng
Thiếu nữ mặc một bộ đồ ngủ màu hồng, khác với dáng vẻ quê mùa hồi chiều, bộ đồ hiện tại thuận mắt hơn nhiều
Chỉ là không được kín đáo cho lắm, ở bên trên một lớp da thịt trắng nõn lồ lộ hiện ra
Căng đầy, tròn trịa, cách một lớp vải mỏng nụ hoa mỏng manh như có như không nở rộ như muốn xuyên thủng để vươn mình ra ngoài…
Mà ở bên dưới là hai bắp chân trắng nõn nà, đầu ngón chân vì ngại ngùng mà khép chụm liên tục
Trắng đến nỗi hắn cảm giác có thể vắt ra được nước vậy
Hà Mộng thấy được ánh mắt của người đàn ông, không hiểu sao cơ thể chợt nóng bừng như lửa đốt
Mà hai đầu vú của cô cũng theo đó căng cứng rung động theo
Tần Duệ hơi hít mũi, một mùi thơm ngọt cứ thế tràn vào khoang phổi
“Xịt nước hoa à!”
Hà Mộng xấu hổ lắc đầu phủ nhận: “Tôi không có, đây…đây là mùi tự nhiên”
Từ khi sinh ra, mùi hương ấy đã theo cô đến tận bây giờ
Một mùi thơm ngọt như mùi đào vậy
Gặp những người nhạy cảm về mùi hương, đặc biệt là những người thích sự tươi mát thì có lẽ sẽ không thích mùi này cho lắm
Tròng mắt người đàn ông loé lên : “Ngủ sớm đi”- Tần Duệ không quan tâm cô nữa, hắn hút thuốc một lúc rồi lại đi vào phòng làm việc tiếp tục công việc
Để lại Hà Mộng say mê nhìn theo bóng lưng của hắn, nhịp đập trong trái tim càng vang dội…













