⚡️Nữ Giúp Việc Là Trà Xanh – Chương 3: Người đàn ông cao ngạo
⚡️Nữ Giúp Việc Là Trà Xanh
Hà Mộng cúi xuống nhặt từng miếng thuỷ tinh đã vỡ, cô hít một hơi để lấy lại nhịp thở
Nhưng đúng lúc người đàn ông lại tiến sát về phía trước…
Thành ra hiện tại Hà Mộng gần như ngồi quỳ trên mặt đất, còn người đàn ông cao cao tại thượng dùng đôi mắt lạnh nhạt ngước xuống dưới nhìn cô gái. Mà hạ bộ người đàn ông cứ thế đập thẳng vào mắt cô…
Tư thế vô cùng nhạy cảm, Hà Mộng không dám nhìn ngó lung tung, cô vội vàng đứng dậy nói: “Em, em là giúp việc được Dương Tình thuê. Anh đừng lại gần ở đây có mảnh thuỷ tinh, để em dọn đã”
Giọng nói của cô gái vô cùng dịu dàng dễ nghe
Tần Duệ lạnh nhạt dời tầm mắt đi không nói gì nữa
Phòng khách với phòng bếp được thiết kế thông nhau. Hà Mộng lén lút quan sát người đàn ông
Hắn cởi cà vạt, tiện thế cởi luôn bộ vest đen vắt ở ghế sopha, bên trong người đàn ông mặc áo sơ mi trắng, cúc trên được tháo mở từ bao giờ
Bộ dáng ban đầu lạnh lùng cấm dục trong thoáng chốc lại trở nên hoang dã, gợi cảm chết người
Tần Duệ thong thả tựa lưng vào thành ghế sofa, Hắn lười biếng xắn hai tay áo sơ mi lên đến khuỷu tay tiện tay cầm tờ báo lên đọc
Hai chân dài thẳng tắp trong chiếc quần tây phẳng phiu khẽ vắt chéo, cơ bắp rắn chắc cũng theo đó kéo căng, để lộ ra đường nét rắn chắc mạnh mẽ…
Hà Mộng cảm thấy khát khô cổ họng, cô vội vàng uống liên tục mấy hụm nước để giải toả cơn nóng bức trong người
Không ngờ sau nhiều năm, cô lại có thể gặp lại hắn
Cậu thiếu niên năm ấy sau nhiều năm đã trở thành một người đàn ông trững chạc, bớt đi phần ngây ngô, thêm một nét nam tính mạnh mẽ
Thế nhưng sự cao ngạo lạnh lùng thì vẫn chẳng thay đổi….
Nghiệt ngã là bây giờ, người đàn ông ấy là chồng của Dương Tình
Ông trời thật sự biết trêu đùa người khác mà!
Ngay khi Hà Mộng còn vẩn vơ suy nghĩ thì Dương Tình đã từ trên lầu bước xuống
Cô ta thấy Tần Duệ hôm nay về sớm thì vô cùng vui vẻ, lại khoác tay hắn: “Chồng à nay anh được về sớm sao? Sao không báo trước với em”
Tần Duệ gấp gọn tờ báo sang một bên: “Nay công việc xong sớm”
Dương Tình dường như đã quen với thái độ lạnh lùng của hắn nên không hề có chút bất mãn
Hai người nói chuyện một lúc, Hà Mộng từ bếp đi ra nhỏ giọng nói: “Mình làm cơm xong rồi, cậu và…chồng có thể vào ăn”
Dương Tình lúc này mới nhớ ra, cô ta nhìn Tần Duệ giới thiệu thân phận hai người cho nhau
“Mình nghĩ người này không cần giới thiệu nữa đúng không Hà Mộng, Tần Duệ, chồng mình”
Sau đó quay sang nhìn người đàn ông: “Bạn học cấp 3 của em, Hà Mộng, em mới thuê cô ấy làm giúp việc cho chúng ta”
Hắn chỉ lướt qua Dương Tình một giây sau đó đã dời tầm mắt
Người đàn ông nhìn một bàn thức ăn đầy mau sắc trước mắt sau đó hơi nhíu mày
‘Em xin lỗi vì đã không bàn bạc trước với anh, nhưng dạo này công việc chúng ta đều bận…”
Không đợi Dương Tình nói hết câu, Tần Duệ đã cắt ngang: “Không sao, việc em muốn làm em cứ tự quyết đi”
Hà Mộng nghe được giọng nói có chút dịu dàng của người đàn ông, trong lòng không khỏi rung động
Người thiếu niên năm đó cô thích, đã thật sự trưởng thành rồi. Tiếc là sự dịu dàng ấy lại không dành cho cô….
Dương Tình vui vẻ nhếch môi hôn chụt lên má Tần Duệ, quay sang nhìn Hạ Mộng đang đứng ở góc bếp nói: “Ay da Hà Mộng cậu cũng ngồi xuống đây ăn cơm đi, chúng ta đều là người quen hết mà, không cần phải ngại đâu?”
Trái tim Hà Mộng run rẩy, việc năm đó cô yêu thầm Tần Duệ không phải là chuyện bí mật
Dương Tình là bạn thân ba năm cấp 3 đương nhiên là người biết rõ nhất
Tần Duệ có chút nguy hoặc: “Người quen?”
“Phải đó, cô bạn này của em ngày xưa từng thích thầm anh đó nha, em nhớ hồi đó hai người còn từng nói chuyện mà!”
Hà Mộng siết chặt đôi đũa, cô muốn đào ngay một cái lỗ chui xuống dưới đất
Chuyện yêu thầm cô giấu kín suốt bao năm, không ngờ trong hoàn cảnh này lại bị bóc trần đến không còn mảnh vải…
Nhưng cô cũng không khỏi mong đợi, hi vọng cậu thiếu niên năm ấy có thể nhớ đến mình dù chỉ là một chút!
Tần Duệ lạnh nhạt nói: “Chuyện qua lâu tôi sớm đã quên hết rồi!”
Hà Mộng nhẹ nhàng nhếch môi cười, trong mắt chứa một nỗi thất vọng nhàn nhạt
“Anh thật lạnh lùng nha, Hà Mộng xin lỗi cậu nhiều nha, tính cách chồng mình từ xưa đến giờ đã không được thân thiện, anh ấy không nhớ cậu, cậu đừng buồn nha!”
Hà Mộng chỉ cười cười không nói gì, một bữa ăn ngon như vậy mà cô nhai như nhai sáp
Sau đó Dương Tình nói gì cô không còn nghe lọt nữa
*Mn ơi thấy truyện hợp gu thì cho tui xin 1 fl bên * nho. Tên acc là Mochi Ngào Đường, cảm ơn mn nhìuuuuu













