Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Nhặt Được Phu Quân Là Hầu Tước – Chương 2: KẺ THỦ BẠI

Nhặt Được Phu Quân Là Hầu Tước

Tác giả: Mèo lười mê ngủ
Lượt đọc: 99
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Đó là một đôi mắt đen tuyền như mực, lạnh lẽo và hoàn toàn trống rỗng, không gợn chút cảm xúc. Đuôi mắt hơi xếch lên, khoác lên vẻ uy nghiêm tự nhiên mà xa cách.

Khoảnh khắc đôi mắt ấy mở ra, Phàn Trường Ngọc không khỏi giật mình kinh ngạc. Nàng vô thức nuốt nước bọt, cất tiếng hỏi:

— "Huynh tỉnh rồi sao?"

Người đàn ông nằm trên giường không đáp lại.

Thấy môi hắn khô khốc, nứt nẻ đến chảy máu, Phàn Trường Ngọc đoán hắn thương tổn quá nặng, cổ họng đau rát không muốn cất lời, liền nhẹ nhàng hỏi tiếp:

— "Muốn uống chút nước không?"

Hắn chậm rãi gật đầu, lúc này mới cất lên giọng nói khàn đặc, thô ráp như đá sỏi chà xát trên mặt cồng đứt gãy:

— "Là... cô nương đã cứu ta?"

Thanh âm ấy hoàn toàn đối lặp với gương mặt tuấn tú, thoát tục như trăng rằm tuyết mới của hắn.

Phàn Trường Ngọc bước lại bàn rót một chén nước ấm:

— "Ta thấy huynh gục trên núi tuyết nên cõng về. Nhưng người thực sự kéo huynh từ cửa tử trở về là chú Triệu. Đang ở nhà chú ấy đấy, chú từng làm thầy thuốc..."

Nàng ngập ngừng một chút rồi nuốt lại nửa câu sau: Tuy là thầy thú y.

Người đàn ông gồng sức ngồi dậy. Hắn vươn bàn tay chằng chịt vết thương, không còn lấy một mảng da lành lặn, đỡ lấy chén gốm thô. Nhấp vài ngụm nước, hắn bỗng lấy tay che miệng ho hắng liên hồi. Mái tóc đen rối rủ xuống, che đi phần hàm xám xịt, nhợt nhạt.

Phàn Trường Ngọc lên tiếng:

— "Từ từ thôi. Nhìn huynh không giống người vùng này. Ban đầu không biết danh tính nên ta chưa báo với官 phủ (quan phủ). Huynh bị sơn tặc bẫy ở dốc Hồ Chân sao?"

Người đàn ông ngừng ho, gục đầu xuống. Ánh nến chập chờn hắt bóng tối bao trùm lấy nửa khuôn mặt hắn:

— "Ta họ Ngôn, tên một chữ Trịnh. Phương Bắc dạo này binh đao loạn lạc, ta từ Trùng Châu chạy nạn vào đây..."

Trấn Lâm An chỉ là một vùng quê hẻo lánh thuộc phủ Ký Châu. Phàn Trường Ngọc chưa từng bước chân khỏi nơi này nên chẳng tỏ tường thế cục bên ngoài. Nhưng nàng nhớ thuở thu qua, quan phủ từng rầm rộ thu lương thảo, chắc hẳn là để phục vụ chiến sự.

Mí mắt nàng giật giật. Băng rừng vượt núi chạy nạn, cô độc một mình giữa tuyết lạnh, e rằng gia đình người này đã không còn ai.

Nàng dọ hỏi:

— "Trong nhà... còn người thân nào không?"

Chiếc chén gốm trong tay người đàn ông bỗng bị siết chặt đến mức các khớp ngón tay trắng bệch. Nén một khoảng trầm lặng dài, hắn mới khàn giọng nhè ra từng chữ:

— "Sạch bách rồi..."

Lại là một thảm cảnh nhà tan cửa mất.

Cùng cảnh ngộ vừa mất đi đấng sinh thành, Phàn Trường Ngọc cảm chấn được nỗi đau xé lòng ấy. Nàng mím môi, áy náy:

— "Xin lỗi, nhắc đến chuyện buồn của huynh."

— "Không sao..." — Người đàn ông chưa nói hết câu thì cơn ho dâng trào dữ dội như muốn xé rách cổ họng.

Hắn ho xối xả, chiếc chén trên tay rơi bếch xuống đất vỡ tan tành. Toàn thân hắn co quắp, giãy giụa như thể muốn ho văng cả lá phổi dính máu ra ngoài.

Phàn Trường Ngọc giật thót mình, vội lao tới đỡ lấy vai hắn, vừa vỗ nhẹ vào lưng giúp hắn bắt khí, vừa cuống quýt gọi ra ngoài.

Trê thân người đàn ông chằng chịt vết chém từ vai xuống ngực, tất cả đều được quấn lớp dải vải trắng. Cơn ho cuồng bạo làm lớp áo đơn xộc xệch, để lộ dải cơ bắp cuồn cuộn quấn dải gạc dưới ánh nến tù mờ. Vì gồng sức quá đà, vết thương nứt bung, máu đỏ tươi lập tức thấm đẫm dải vải.

— "Thím Triệu ơi! Mau gọi chú Triệu vào xem sao!" — Phàn Trường Ngọc cất tiếng gọi thất thanh.

Thím Triệu vội vã đáp lời rồi quơ gậy chạy đi tìm chồng.

Người đàn ông ho đến xé gan xé ruột, khuôn mặt vốn tái nhợt giờ đỏ bừng lên bất thường. Cuối cùng, hắn gục gập bên thành giường, nôn ra một hụm máu bầm.

Phàn Trường Ngọc hốt hoảng, sợ hắn gục xuống sàn nên ôm chặt lấy vai hắn:

— "Huynh thấy thế nào rồi?!"

Mồ hôi lạnh vã ra như tắm trên trán người đàn ông, ướt đẫm từ cổ xuống ngực. Hắn rũ rượi như vừa được vớt lên từ dưới nước, toàn thân bốc lên mùi máu tanh nồng. Mấy lọn tóc rối xõa trước trán, nhếch nhác mà thảm hại vô cùng:

— "Đỡ hơn rồi... Đa tạ..."

Hắn lấy lưng bàn tay quệt đi vệt máu nơi khóe miệng, ngửa đầu tựa vào thành giường thở dốc, để lộ chiếc cổ gầy guộc, trông hệt như một con dã thú kiệt sức chấp nhận buông xuôi trước cái chết.

Phàn Trường Ngọc nhìn hắn mà lòng đầy trăn trở. Nàng nhớ lại khoảnh khắc đầu tiên nhặt được hắn trong tuyết, đôi mắt nửa nhắm nửa mở bốc lên tia sáng hung tợn như lang tộc dốc toàn lực sinh tồn. Giờ đây bao trùm quanh hắn là quầng u uất nặng nề, nhưng chẳng hiểu sao nàng lại cảm nhận được sự oán hận cùng cực và căm bực giấu sâu bên trong.

Đến khi chú Triệu hớt hơ hớt hãi chạy về, người đàn ông đã lịm đi vì kiệt sức, hơi thở thều thào như ngọn đèn trước gió.

Phàn Trường Ngọc như một lão nông gặp hạn hán, ôm gối ngồi thu lù ngoài ngưỡng cửa. Nàng não nuột suy tính: Nếu tên này chết thật, mình nên làm người tốt đến cùng mua cái quan tài mỏng chôn cất, hay tiện tay đào cái hố lấp đại cho xong?

Thò tay móc túi áo chỉ còn vài đồng tiền lẻ nghiền nát, nàng thở dài chọn cách thứ hai. Nàng cùng em gái còn phải sống, đào cái hố chôn cất tử tế đã là trọn nghĩa trọn tình rồi.

Một lúc sau, chú Triệu bước ra với khuôn mặt nặng chịch. Chú chẳng nói chẳng rằng, đi thẳng vào nhà chính rót ồ ạt chén nước lạnh.

Phàn Trường Ngọc tưởng người đã buông tay nhân thế, liền lên tiếng:

— "Chú Triệu đừng tự trách. Cứu không được là do số hắn tận. Chờ hắn trút hơi thở cuối cùng, cháu sẽ cõng lên núi tìm chỗ phong thủy chôn cất."

"Khụ! Khụ!" — Chú Triệu bị sặc nước té tát, ho rũ rượi một hồi mới lấy lại hơi:

— "Nói bậy bạ gì đó! Người ta còn sống nhăn răng ra đấy!"

Gương mặt Phàn Trường Ngọc cứng đờ, gãi gãi đầu đầy ngượng ngùng:

— "Thì... thấy hắn ho ra máu, chú ra ngoài lại mặt mày chèo queo, cháu tưởng..."

Chú Triệu thở dài:

— "Thằng cha này căn cơ tốt. Nôn được bãi máu độc đó ra là giữ được cái mạng rồi. Nhưng cũng chỉ là giữ được mạng thôi, sau này có phục hồi được không phải chăm sóc cực kỳ kỹ lưỡng, còn phải xem tạo hóa thế nào."

Ẩn ý trong lời nói: e rằng sau này sẽ trở thành một kẻ phế nhân "vai không gánh nổi, tay không xách được".

Chú Triệu quay sang hỏi nàng:

— "Cháu biết gốc tích nó ở đâu không? Trong nhà còn ai thân thích không?"

Nhớ lại thân thế cay đắng của người nọ, Phàn Trường Ngọc lại ngồi thụt xuống ngưỡng cửa như lão nông mất mùa:

— "Hắn bảo từ phía Bắc chạy nạn tới đây, người nhà chết sạch cả rồi. Tới dốc Hồ Chân lại đụng sơn tặc, giờ chắc chẳng còn nơi nào để đi..."

Hai vợ chồng chú Triệu nhìn nhau, há miệng định nói rồi lại thở dài thốn thức. Cứu người một lúc thì dễ, nuôi một cục nợ bệnh tật quanh năm suốt tháng lại là chuyện hoàn toàn khác. Thương tích nặng như thế, tiền thuốc men đã là một gánh nặng lớn, huống chi thêm một miệng ăn là thêm một phần lo.

Trầm ngâm hồi lâu, chú Triệu hỏi:

— "Thế cháu tính sao?"

Phàn Trường Ngọc nhặt một que gỗ khô, vạch ngoằn ngoèo mấy đường trên nền đất bùn:

— "Đã cõng người từ rừng tuyết về rồi, chẳng lẽ giờ lại nhẫn tâm đuổi đi?"

Thím Triệu xót xa giùm nàng:

— "Cha mẹ cháu mất rồi, Ninh Ninh thì ốm yếu quanh năm phải đắp thuốc. Giờ đèo bòng thêm một kẻ ăn không ngồi rối, cháu gánh sao nổi?"

Nàng cũng biết mình vơ phải cục nợ khó đòi, nhưng thực sự không còn cách nào khác:

— "Cứ để huynh ấy dưỡng thương đã. Đợi vết thương đỡ hơn rồi tính tiếp xem huynh ấy có dự định gì."

Bên trong gian phòng tối, người đàn ông vừa tỉnh lại sau trận châm cứu của chú Triệu đã nghe trọn vẹn cuộc đối thoại ngoài cửa. Đôi mắt đen thăm thẳm khẽ nhúc nhích, hướng nhìn ra phía ngưỡng cửa.

Bầu trời ngoài kia xám xịt, tuyết bắt đầu nặng hạt trở lại. Ánh nến ấm áp từ phòng hắt ra làm tan bớt cái lạnh buốt giá.

Cô thiếu nữ ngồi xổm nơi ngưỡng cửa, mặc chiếc áo bông màu mơ cũ kỹ, chống cằm trên hai đầu gối. Tay nàng cầm cành cây nhỏ chọc chọc xuống đất, đôi lông mày liễu khẽ nhíu lại như vừa hạ một quyết định vô cùng khó khăn. Hai vợ chồng già bên cạnh chỉ biết nhìn nàng thở dài.

Ánh mắt người đàn ông dừng lại trên gương mặt nàng hồi lâu. Cuối cùng, hắn từ từ nhắm mắt lại, đè nén cơn ho đang chực trào nơi cổ họng.

Đêm đó, khi đứa em gái nhỏ đã chìm vào giấc ngủ say, Phàn Trường Ngọc mới trèo lên ghế, lấy xuống chiếc hộp gỗ giấu kín trên xà nhà.

Mở hộp ra, bên trong chỉ vỏn vẹn vài tờ văn tự đất đai đóng dấu đỏ chói cùng một nắm tiền đồng.

Giấy tờ đất đai là di sản cha mẹ để lại, còn mấy đồng tiền lẻ là do chính tay nàng đi mổ heo thuê tích góp từng đồng.

Nói ra thì Phàn gia từng có gia cảnh khá giả. Nhưng trước Tết, cha nàng dốc toàn bộ vốn liếng tích góp nhiều năm để dựng chuồng nuôi heo ở dưới quê. Là thợ mổ danh tiếng trong trấn, ông không muốn phụ thuộc vào thương lái nên định tự nuôi heo, thuê người chăm sóc. Nào ngờ chuồng trại vừa dựng xong thì tai họa giập xuống, vợ chồng ông đột ngột qua đời.

Tiền bạc trong nhà đã dốc sạch vào việc lo liệu ma chay. Không còn nguồn thu nhập, Phàn Trường Ngọc buộc phải vung dao mổ heo kiếm sống qua ngày.

Nàng từng tính bán vài mẫu đất đi để xoay xở qua gánh nặng trước mắt. Nhưng theo luật pháp triều đại này, cha mẹ mất không để lại di chúc viết tay thì con gái không có quyền thừa kế tài sản. Nơi nào không có con trai, sản nghiệp sẽ mặc nhiên thuộc về cha mẹ hoặc anh chị em ruột của người quá cố.

Phàn Trường Ngọc là phận nữ nhi, không thể sang tên hay thế chấp đất đai lấy bạc.

Chú của nàng—Phàn Đại—là một kẻ cờ bạc tha hóa, nợ nần ngập đầu ngoài chợ đen. Hắn lăm le nhắm vào sản nghiệp Phàn gia, dăm ba hôm lại mò đến quấy rối, ép nàng phải giao nộp văn tự đất đai.

Đương nhiên Phàn Trường Ngọc đời nào chịu nộp! Ngôi nhà này là nơi nàng và cha mẹ đã gắn bó hơn chục năm, từng nhành cây ngọn cỏ đều đượm sâu kỷ niệm. Nếu mất đi mái nhà này, hai chị em nàng biết đi đâu về đâu giữa dòng đời xuôi ngược?

Sợ em gái ngây thơ bị dụ dỗ rồi vô tình lộ chuyện, Phàn Trường Ngọc thậm chí còn không dại gì tiết lộ nơi giấu hộp gỗ cho bé Ninh Ninh biết.

Nàng trút toàn bộ tiền xu ra bàn, cẩn thận đếm từng đồng: Ba trăm bảy mươi văn tiền—tất cả tài sản tích góp từ công việc mổ heo và chắt chiu ăn uống mấy ngày qua.

Sự thật là dù không đèo bòng thêm người đàn ông bị thương kia, gia đình nàng cũng đã đứng trên bờ vực túng quẫn.

Đi mổ heo thuê không phải là kế lâu dài. Đợt tháng Chạp này nhu cầu thịt heo tăng cao nên còn có việc. Qua Tết ra, nhà nhà đều thắt lưng buộc bụng, nghề mổ ế ẩm, nàng bắt buộc phải mở lại sạp thịt heo của gia đình.

Nàng nhẩm tính trong đầu: Giá heo hơi tháng Chạp là mười lăm văn một cân. Mua một con heo nặng khoảng tám mươi cân sẽ mất chừng một quan hai trăm văn tiền.

Sau khi làm thịt, lọc ra được khoảng sáu mươi cân thịt nạc và mỡ, bán theo giá thịt tươi ba mươi văn một cân, một con heo có thể thu lời ròng sáu trăm văn. Nếu tận dụng thêm đầu heo, lòng heo đem ướp gia vị nấu thành món phá lấu, lợi nhuận sẽ còn cao hơn nữa.

Dịp Tết đến xuân về, nhà nào cũng cần thức ăn đãi khách. Nhưng dân thường ít khi tích trữ đủ gia vị đắt tiền để nấu nướng cầu kỳ, các món thịt hầm bán sẵn ngoài phố luôn vô cùng đắt hàng.

Tính toán thì hay đấy, nhưng cái khó nhất lúc này là: Nàng lấy đâu ra tiền vốn để mua nổi một con heo?

Phàn Trường Ngọc thở dài một tiếng mỏng manh. Nàng vơ tiền bỏ lại vào túi áo, cất giấy tờ vào hộp rồi nhẹ nhàng đặt trở lại xà nhà.

Nàng phải nghĩ mọi cách tích góp đủ tiền vốn trước khi Tết đến mới được!

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1: Mỹ nhân đồ tể
CHƯƠNG 2: KẺ THỦ BẠI
Chương 3: Cô Gái Chăn Heo
Chương 4: Mơ về cô ấy
Chương 5: Cô ấy hơi dữ dội
Chương 6: Chiêu mộ anh gả vào nhà
Chương 7: Đám cưới vội vã
Chương 8: Đêm tân hôn
Chương 9: Bị ép phải ngủ cùng nhau
Chương 10: Võ an thiên hạ
Chương 11
Chương 12: Sự ủi an của Vũ An Hầu
Chương 13: Chiến lược Chung
Chương 14: Anh đã nhìn thấy nó
Chương 15: Anh Bảo Vệ Đứa Con Của Chính Mình
Chương 16: Làm bạn sợ
Chương 17: Cố gắng thuyết phục không ngừng nghỉ
Chương 18: Kẻ Bắt Nạt Thực Sự
Chương 19: Không phải đi cướp tiền
Chương 20: Nhốt hắn vào bao tải
CHƯƠNG 21: ANH ĐANG TRÁNH MẶT CÔ
CHƯƠNG 22: CUỘC TRUY SÁT BÁO THÙ
CHƯƠNG 23: SƯ MÙ BÁO THÙ
CHƯƠNG 24
Chương 25: Trương la lưới đất — Nguy cơ rình rập
CHƯƠNG 26
CHƯƠNG 27
CHƯƠNG 28
CHƯƠNG 29
CHƯƠNG 30
CHƯƠNG 31
CHƯƠNG 32
CHƯƠNG 33
CHƯƠNG 34
CHƯƠNG 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
CHƯƠNG 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53: Bắt côn trùng
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105: Mưa giông và những nỗi niềm ẩn giấu
Chương 106: Thế như chẻ tre
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144: Dã Tâm Che Giấu Và Lưỡi Kiếm Đẫm Máu
Chương 145: Đột Nhập Thiên Lao Và Dạ Khúc Đẫm Sương
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152: Bóng Đêm Giao Thừa và Hơi Thở Nóng Bỏng
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160: Tro tàn của những bí mật
Chương 161: Những mảnh gương vỡ trong lồng kính thời gian
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165: Phiên Ngoại
Chương 166:
Chương 167:
Chương 168:
Chương 169:
Chương 170:
Chương 171:
Chương 172

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Nhặt Được Phu Quân Là Hầu Tước
CHƯƠNG 2: KẺ THỦ BẠI

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
CHƯƠNG 2: KẺ THỦ BẠI
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...
🚧 Do nhu cầu nghe Audio tăng đột biến, hạ tầng website không đủ để đáp ứng hết mọi người nghe cùng lúc trong giờ cao điểm, hy vọng website có đủ kinh phí để nâng cấp hạ tầng lên để phục vụ hết tất cả mọi người🙏