Người Thuê Nhà – Chương 3: Thuê Một Tuần
Người Thuê Nhà
Anh vừa quay người đi, áp lực vô hình dường như cũng tan biến đi ít nhiều. Hà Lộ thuận lợi cắm chìa khóa vào ổ, đẩy cửa phòng ra.
Cô lùi lại hai bước sang bên cạnh: "Xong rồi ạ."
Trình Diệu Khôn ngoái đầu lại, liếc nhìn cô gái nhỏ đang cúi gằm mặt rồi mới bước vào trong phòng.
Sàn phòng được lót gỗ, giường kê sát tường, bàn trà, sofa, kệ tivi đều đầy đủ. Các món đồ trang trí, tranh treo tường cùng tông màu đều mang hơi hướng của các dân tộc thiểu số, tạo cảm giác ấm cúng tựa như căn hộ gia đình, lại đậm chất đặc trưng bản địa hơn hẳn so với những khách sạn thông thường.
Phòng vệ sinh nằm phía bên phải ngay lối vào. Trình Diệu Khôn đẩy cửa ngó vào xem, tuy không có bồn tắm nhưng không gian rất sạch sẽ và rộng rãi.
Anh lùi lại một bước, quay người nhìn Hà Lộ đang đứng ở cửa, hỏi: "Điều hòa phòng này không vấn đề gì chứ?"
Hà Lộ ngẩn người, cô ngơ ngác ngẩng đầu nhìn Trình Diệu Khôn.
Vẻ ngây ngô với dấu chấm hỏi treo ngược trong đáy mắt cô khiến Trình Diệu Khôn buồn cười, anh khẽ bật cười một tiếng.
Tiếng cười của anh ngắn gọn và trầm thấp, mang theo một cảm giác rung động khiến lồng ngực Hà Lộ bỗng dưng tê rần...
"Mẹ em nói dãy nhà sau có một phòng bị hỏng điều hòa."
"Dạ... phòng này không hỏng ạ."
"Vậy thì chọn phòng này đi." Trình Diệu Khôn bước ra ngoài rồi khép cửa lại.
Đại não của Hà Lộ kể từ khi Trình Diệu Khôn xuất hiện cứ như bị chập mạch, cô ngẩn ngơ không kịp phản ứng xem hành động đóng cửa của anh có nghĩa là gì.
Trình Diệu Khôn cong môi, vẻ mặt đầy thú vị: "Không cần đăng ký sao?"
...
Hà Lộ cúi gằm mặt xuống, vội vã sải bước chạy thật nhanh về phía tòa nhà phía trước.
Trình Diệu Khôn nhìn theo bóng lưng hớt hải, đầy lúng túng của cô, khẽ lắc đầu cười thầm rồi mới thong dong bước theo sau.
Hai người trước sau tiến vào chính sảnh. Mẹ Hà đang bận xào nấu trong bếp nên việc đăng ký đều do Hà Lộ đảm nhiệm.
Cô đứng sau quầy, lấy sổ đăng ký ra: "Cái đó, phòng ở dãy sau đắt hơn dãy trước hai mươi tệ, là một trăm tệ một ngày. Bất kể là nhận phòng lúc mấy giờ, cứ sang ngày hôm sau tính đến 12 giờ trưa là coi như một ngày."
Lời vừa dứt, Trình Diệu Khôn vừa lôi ví ra vừa mỉm cười.
Hà Lộ không hiểu sao anh lại cười, đầy thắc mắc ngẩng đầu lên.
Trình Diệu Khôn hơi cúi đầu, lấy ngón tay day day sống mũi, hít một hơi rồi hạ tay xuống nói với Hà Lộ: "Vừa nãy mẹ em nói phòng phía sau đắt hơn phía trước hai mươi tệ, là một trăm hai mươi tệ một ngày."
...
Tay đang cầm bút của Hà Lộ siết chặt lại, cô cố nén cái xúc động muốn tự tát mình một cái, gồng mình đáp lại: "Đó là giá mùa cao điểm ạ, sau lễ mùng 1 tháng 5 cũng không còn khách mấy nên tính rẻ cho anh chút."
Trình Diệu Khôn khẽ nhướn mày "ồ" một tiếng. Không hiểu sao mặt Hà Lộ lại bắt đầu nóng ran lên.
Cô cứ thấy sợ anh hiểu lầm điều gì đó, nhỡ anh cho rằng cô có ý tứ với anh nên cố tình lấy rẻ tiền phòng thì sao...
Mẹ cũng thật là! Chẳng chịu báo trước với cô một tiếng!
Hà Lộ cúi đầu, đầy bất lực vừa viết ngày tháng vào sổ vừa hỏi: "Anh định ở lại mấy ngày ạ?"
Trình Diệu Khôn rút căn cước công dân từ trong ví ra đặt lên quầy: "Trước mắt là một tuần."
Một tuần?!
Hà Lộ đang viết dở cũng phải khựng lại, cứ tưởng mình nghe nhầm, cô ngẩng đầu lên lần nữa.
Chủ yếu là khách qua đường thường chỉ ở bốn, năm ngày đã là lâu rồi, đằng này lại còn là "trước mắt là một tuần"...
Trình Diệu Khôn hơi nghiêng đầu, nhìn lại Hà Lộ, lặp lại: "Một tuần."
"Dạ... vâng ạ." Hà Lộ vội cúi đầu, cầm lấy tấm căn cước trên quầy.
Vậy là Hà Lộ đã biết tên của người đàn ông này, cũng biết anh bao nhiêu tuổi.
Cô có chút khó hiểu, tại sao mới 27 tuổi mà lại để râu ria xồm xoàm trông cứ như người ngoài ba mươi, dù cho giọng nói của anh nghe khá hay...













