Người Thuê Nhà – Chương 2: Dẫn Đi Xem Phòng
Người Thuê Nhà
Bước chân cô khựng lại ngay tức khắc, cô vòng qua người đàn ông đang đứng ngoài ngưỡng cửa, lách người đi tới phía sau mẹ mình.
"Có chuyện gì vậy mẹ?"
"Con dẫn người ta ra sau nhà xem phòng đi, mẹ vẫn còn đang dở nồi thức ăn trên bếp."
"Dạ?!"
Hà Lộ há hốc miệng, ngây người ra.
"Dạ cái gì mà dạ?" Mẹ Hà Lộ nhíu mày.
Thực ra lời vừa thốt ra, Hà Lộ đã nhận ra phản ứng của mình có vấn đề. Bởi lẽ việc cô dẫn khách đi xem phòng là chuyện hết sức bình thường, vậy mà lúc này lại cứ như gặp phải chuyện gì kinh khủng lắm.
Nhưng chính cô cũng chẳng rõ mình bị làm sao, cả cơ thể lẫn tâm trí đều đang phát ra một tín hiệu cảnh giác, một cảm giác rằng người đàn ông trước mặt này vô cùng nguy hiểm...
Mẹ Hà Lộ, người vốn đang xào nấu dở tay phải tắt lửa chạy ra đón khách lại càng lộ vẻ cạn lời.
"Vậy thì con vào xào nấu đi, để mẹ dẫn người ta đi xem."
"Ơ..."
Hà Lộ khẽ liếc nhìn người đàn ông một cái, thấy đối phương cũng đang nhìn mình, hơn nữa ánh mắt còn mang theo vẻ ung dung chờ xem kịch hay, khiến cô lập tức cảm thấy ngượng ngùng.
"Để con đi lấy chìa khóa." Hà Lộ nói xong liền chạy tót vào chính sảnh.
Cô sải bước nhanh ra sau quầy thu ngân, vừa đặt cặp sách lên ghế dựa đã nghe thấy tiếng mẹ mình cười gượng gạo nói câu xin lỗi.
Người đàn ông không đáp lời, chỉ bật ra một tiếng cười trầm thấp, mang theo vẻ chẳng mấy bận tâm.
Nghĩ đến việc lúc nãy mình phản ứng thái quá, lại còn lộ rõ vẻ không tình nguyện, Hà Lộ càng thấy xấu hổ hơn. Cô kéo ngăn kéo, lấy chìa khóa rồi cúi đầu vòng ra khỏi quầy, đi tới cửa và chỉ tay về phía sau lưng người đàn ông.
"Dãy phòng sau đi lối kia ạ." Giọng cô có chút cứng nhắc.
Người đàn ông khẽ nhướng mày, quay đầu nhìn ra sau. Hà Lộ bước qua ngưỡng cửa, vòng qua người anh rồi đi trước dẫn đường.
Nhà nghỉ nhà Hà Lộ gồm hai dãy nhà hai tầng trước và sau, giữa hai dãy nhà là một khoảng sân nhỏ hình chữ nhật, bao quanh là tường rào cao vút. Thông thường khách đến đều thích ở dãy phía sau, không chỉ yên tĩnh, mở cửa ra là thấy sân vườn mà không gian riêng tư cũng tốt hơn nhiều.
Hà Lộ đi được vài bước mới nghe thấy tiếng bước chân vang lên phía sau. Biết người đàn ông đã đi theo, cô cứ thế lẳng lặng cúi đầu bước tiếp.
Trình Diệu Khôn dĩ nhiên nhận ra cô bé dẫn đường đang sợ mình, nhưng anh cũng chẳng để tâm lắm, chỉ giữ khoảng cách chừng ba bước chân với cô.
Vòng qua góc rẽ, tầm nhìn trở nên thoáng đãng hơn. Trình Diệu Khôn liếc nhìn hồ nước nhỏ và hòn non bộ giữa sân, cùng chiếc chòi gỗ hình chữ nhật bên cạnh, anh cảm thấy khá hài lòng với môi trường ở đây.
"Chỗ các cô làm được đấy."
Giọng nói trầm thấp pha chút khàn khàn lọt vào tai, Hà Lộ chỉ cảm thấy da thịt như có luồng điện xẹt qua, lông tơ sau gáy và trên cánh tay dựng đứng cả lên.
"Dạ... cũng... cũng bình thường thôi ạ." Hà Lộ lý nhí đáp. Cô đứng khựng lại trước dãy nhà, không dám nhìn anh mà chỉ cụp mắt nói: "Cái đó, hiện giờ không có ai, phòng đều đang trống cả, anh muốn ở trên lầu hay dưới nhà?"
"Dưới nhà." Trình Diệu Khôn đáp gọn lỏn. Anh vượt qua Hà Lộ, đi đến trước căn phòng phía bên trái: "Xem phòng này đi."
Hà Lộ vội vàng nâng chùm chìa khóa lớn trong tay lên, bước tới cửa.
Trình Diệu Khôn đang đứng ngay trước cửa, cô vừa bước tới, khoảng cách giữa hai người lập tức thu hẹp lại, cảm giác áp bức vô hình kia lại ập đến.
Cô cúi đầu, tìm chìa khóa phòng B03 để mở cửa, nhưng bàn tay lại hơi run, cắm chìa khóa hai lần vẫn không trúng ổ...
Ngay bên cạnh, từ phía trên đầu đột nhiên vang lên một tiếng thở dài như có như không. Mặt Hà Lộ nóng bừng lên trong nháy mắt, vành tai đỏ ửng như bị thiêu đốt.
Thấy đôi tai nhỏ nhắn vốn trắng trẻo của Hà Lộ phút chốc đỏ rực, đáy mắt Trình Diệu Khôn lóe lên một tia thích thú. Anh hơi nghiêng người nhìn về phía bộ bàn ghế dài dưới lán gỗ, không muốn tạo quá nhiều áp lực cho cô nữa.













