Ngồi Tù Bốn Năm, Nhà Họ Cố Quỳ Gối Xin Tôi Tha Thứ – Chương 43: Hồ ly tinh
Ngồi Tù Bốn Năm, Nhà Họ Cố Quỳ Gối Xin Tôi Tha Thứ
Nghe thấy tiếng gào lớn của Tô San San, Hạ Nhụy mới bừng tỉnh, vội vàng vùng vẫy thoát khỏi vòng tay của Tô Thần.
Tô Thần biết chân cô đang bị thương nên cố chấp dìu lấy cô, nhưng cô lại kháng cự né tránh, giống như đang né tránh ôn thần vậy.
Đêm lạnh như nước, nhưng lòng anh lại lạnh như băng.
"Em trai à, vị hôn thê của em còn đang ở đây này, em với con hồ ly tinh này ở đây ân ân ái ái, thế có ổn không hả?" Tô San San tức giận đến mất bình tĩnh.
"Đủ rồi, một câu hồ ly tinh hai câu hồ ly tinh, cái miệng của chị có thể tích chút đức được không?" Tô Thần ngẩng đầu phẫn nộ trợn mắt nhìn Tô San San.
"Em lại vì người phụ nữ này mà hết lần này đến lần khác quát chị sao?" Tô San San không thể tin nổi:













