Ngồi Tù Bốn Năm, Nhà Họ Cố Quỳ Gối Xin Tôi Tha Thứ – Chương 42: Đêm Giáng Sinh
Ngồi Tù Bốn Năm, Nhà Họ Cố Quỳ Gối Xin Tôi Tha Thứ
"Chỉ là chiếc nhẫn ngọc bị rơi xuống hồ bơi thôi ạ, không có chuyện gì đâu, bà nội đừng lo."
"Làm bà hết cả hồn. Nhụy Nhụy à, thật sự có chuyện gì con phải nói với bà đấy, bà không cho phép bất kỳ ai bắt nạt con đâu."
Hạ Nhụy gật đầu.
Bà nội Cố nói tiếp: "Hay là ngày mai con cứ đi một chuyến đi, bằng không cái con ranh đó lại chẳng biết thêu dệt đặt điều về con thế nào, rồi ly gián mối quan hệ giữa con với ba mẹ và anh trai con nữa!"
Hạ Nhụy lắc đầu: "Mặc kệ cô ta đi ạ. Nhưng mà bà nội ơi, hình như bà rất không ưa cô ta sao?"
"Bỏ chữ hình như đi." Bà nội Cố phẫn nộ nói:
"Con ranh này, trở về bốn năm rồi nhưng chưa từng một lần chân thành với bà."
"Có một lần bà nhập viện, người nuôi bệnh xin nghỉ phép, cô ta xung phong nói muốn chăm sóc bà."













