Ngồi Tù Bốn Năm, Nhà Họ Cố Quỳ Gối Xin Tôi Tha Thứ – Chương 17: Gọi điện thoại cho cô ấy!
Ngồi Tù Bốn Năm, Nhà Họ Cố Quỳ Gối Xin Tôi Tha Thứ
Nghe vậy, Hạ Nhụy tự giễu cười nhẹ một tiếng:
"Thiếu gia họ Tô nói quá rồi, tôi sao dám đánh anh mắng anh chứ, trừ khi tôi không muốn sống nữa."
"Đừng gọi thiếu gia họ Tô, nếu cô không muốn gọi tôi là anh Thần như trước kia thì có thể gọi tôi là Tô Thần." Giọng điệu Tô Thần thốt ra một luồng bực bội.
Hạ Nhụy nghe ra anh có ý cầu hòa nhưng không đón lấy lời anh.
Đẩy cô xuống vực sâu chịu đủ sự nhục nhã rồi lại cho cô một viên kẹo ăn.
Có ý nghĩa gì sao?
Cô đã dùng hết toàn bộ sức lực và may mắn mới từ cửa tử nhà tù đó trở về.
Dù cho tâm hồn và thể xác từ lâu đã chắp vá đầy vết thương, cô cũng sẽ không dễ dàng đi tha thứ cho những kẻ khởi xướng gây tổn thương cho mình.
Đó không chỉ là đê tiện mà còn là tự coi rẻ chính mình!
Việc bản thân hạ thấp tư thế không nhận được sự phản hồi, Tô Thần trong lòng bực tức, siết chặt nắm đấm, đạp ga tăng tốc lao về phía trước.
Đã vượt quá tốc độ cho phép.
Hạ Nhụy không có một chút sợ hãi nào, đôi mắt không chớp nhìn chằm chằm vào phong cảnh vụt qua ngoài cửa sổ.
Lúc này đã là hoàng hôn, ánh chiều tà chiếu vào như tạo thành một bức tranh dầu trong xe.
Mà Hạ Nhụy chính là nữ chính trong bức tranh dầu đó.
Cô chăm chú nhìn ra bên ngoài, ánh mắt lơ đãng trống rỗng, dường như bị cả thế giới bỏ rơi, linh hồn đều đã bay đến nơi khác, chỉ còn lại một cái xác rỗng.
Nhìn thấy hình ảnh này, sự bực bội kỳ lạ của Tô Thần biến mất hoàn toàn, thay vào đó là sự xót xa.
Bốn năm đã qua, cô có phải cũng thường xuyên như thế này, ngồi trước cửa sổ sắt, nhìn thế giới tự do bên ngoài nhưng vì không thể thoát khỏi xiềng xích nặng nề mà chán nản?
Lúc đó cô chắc chắn rất bất lực, rất tuyệt vọng đúng không...
Tô Thần giảm tốc độ xe, để bầu không khí im lặng tiếp tục lên men một lúc mới chậm rãi lên tiếng:
"Ngày kia là sinh nhật tôi, cô sẽ tới chứ?"
Hạ Nhụy nhíu mày, chỉ nghe Tô Thần tiếp tục nói:
"Cô đã vắng mặt bốn năm rồi, trước đây năm nào sinh nhật tôi cô cũng tham dự, hứa với tôi, năm nay đừng vắng mặt được không?"
Hạ Nhụy giọng điệu nhạt nhẽo lấy lệ với anh: "Tôi rảnh thì sẽ đi."
"Được! Cảm ơn em Nhụy Nhụy."
Tô Thần rất vui mừng, ngay cả xưng hô với Hạ Nhụy cũng trở nên thân mật, khóe miệng thậm chí giương lên một nụ cười.
Hạ Nhụy sao lại không cảm nhận được niềm vui này của anh?
Chỉ là, cảm thấy rất mỉa mai.
Trước đây mỗi năm đến sinh nhật Tô Thần, cô đều xem đó là việc quan trọng hàng đầu, món quà tặng cũng là bản thân bỏ ra vô số thời gian công sức để làm.
Anh lại không biết trân trọng, lần nào cũng chỉ liếc nhìn món quà một cái rồi văng vào đống quà tặng.
Anh mộng tưởng rằng sau khi trải qua bốn năm ngồi tù, sau này cô vẫn sẽ đối xử tâm huyết với anh như vậy sao?
Nực cười tới cực điểm.
Tô Thần vẫn đang vui vẻ không biết chán giới thiệu về việc chuẩn bị tiệc sinh nhật:
"Tôi đã mời ban nhạc MH đến biểu diễn, ca sĩ chính Phí Lệ Lệ là ca sĩ cô thích nhất, tôi sắp xếp cho cô chụp ảnh chung với cô ấy, cô có mong đợi không?"
Hạ Nhụy không lên tiếng.
Mong đợi? Càng là chuyện vô lý.
Trải qua bốn năm ngục luyện, những con người và sự vật tốt đẹp trước kia đã không còn làm cô dấy lên chút hứng thú nào nữa.
Nửa tiếng sau.
Xe tới khu nhà điều trị nội trú của bệnh viện.
Lúc Hạ Nhụy xuống xe, Tô Thần lại đỗ xe xong rồi đi cùng cô lên tầng.
"Tôi tới thăm Cố bà nội rồi đi."
Hạ Nhụy không từ chối, hai người một trước một sau bước vào phòng bệnh.
Bà nội Cố lúc này vì không liên lạc được với Hạ Nhụy nên cuống lên như kiến bò trên chảo nóng.
Hộ lý và kiến tá dỗ thế nào cũng không xong.
Thấy Hạ Nhụy tới, lúc này mới bình tĩnh lại đôi chút:
"Nhụy Nhụy bảo bối của bà, sao điện thoại của cháu lại không gọi được? Không tìm thấy cháu, bà sắp sốt ruột chết mất thôi."
"Nghe nói cháu tới quán bar làm thuê, cơ thể cháu yếu thế này sao có thể tới cái nơi đó làm việc cực nhọc cơ chứ?"
Hạ Nhụy vội vàng đi qua an ủi:
"Không làm thuê nữa ạ, tối nay cháu ở bệnh viện với bà."
"Thế thì tốt, thế thì tốt, bà nội hai ngày nữa là xuất viện rồi, đến lúc đó cháu ở nhà cũ với bà."
"Vâng ạ bà nội, sau này cháu sẽ ở nhà cũ với bà."
Hạ Nhụy như một đứa trẻ, sà vào lòng Bà nội Cố nũng nịu.
Chỉ khi ở bên cạnh bà nội, cô mới có thể làm chính bản thân mình.
Đôi mắt đen của Tô Thần nhìn chằm chằm Hạ Nhụy không chớp mắt.
Thời gian như quay trở lại bốn năm trước.
Hạ Nhụy cũng từng quấn quýt bên cạnh anh nũng nịu như thế này.
Trời mới biết anh hoài niệm dáng vẻ đó của cô lúc bấy giờ đến mức nào...
Anh cố chấp đi theo lên đây cũng chỉ là để nhìn thêm vài lần dáng vẻ này của cô.
"Tô Thần cũng tới rồi à? Mau ngồi đi, cậu thanh niên thật là có hiếu, lúc nào cũng tới thăm bà lão này, để cháu làm cháu rể của bà, bà rất yên tâm."
Bà nội Cố nhìn Tô Thần, nở nụ cười nhân từ.
"Cháu chào bà ạ." Tô Thần lịch sự chào hỏi.
"Kỳ lạ thật, sao cháu không đi cùng Tuyết Vi mà lại đi cùng Nhụy Nhụy?"
Câu hỏi gượng gạo này khiến Tô Thần nở nụ cười chua chát:
"Cháu tình cờ gặp Cố Nhụy trên đường nên đưa cô ấy lên đây."
"Thật sự chỉ là tình cờ gặp sao?" Vẻ mặt Bà nội Cố trở nên kỳ lạ:
"Bà vừa rồi đều nhìn thấy rồi, cháu nhìn Nhụy Nhụy trong mắt có ánh sáng, đây cũng không phải dấu hiệu tốt đâu nhé, cháu thành thật nói cho bà biết, có phải cháu vẫn còn thích Nhụy Nhụy không?"
Tô Thần vừa định trả lời thì Hạ Nhụy đã cướp lời trước:
"Bà nội, Tô Thần từ trước đến nay chưa từng thích cháu, lấy đâu ra chuyện vẫn còn thích?"
Bà nội Cố gật đầu đầy ẩn ý:
"Cũng có lý, trước đây lúc nào cũng là cháu quấn quýt xoay quanh Tô Thần, cái thằng ranh này đến một cái liếc mắt cũng không thèm nhìn cháu, thế thì chắc là bà suy nghĩ nhiều rồi."
Dứt lời, xoa xoa đầu Hạ Nhụy, thương xót nói:
"Bà nội nhất định sẽ chọn cho cháu một gia đình tốt hơn, chắc chắn tốt hơn cái thằng ranh Tô Thần này."
Gương mặt tuấn tú của Tô Thần tức khắc đơ lại.
Hạ Nhụy mỉm cười gật đầu hô tốt, quay đầu lại đơ mặt ra lệnh đuổi khách:
"Thiếu gia họ Tô, nếu không có chuyện gì thì anh có thể về rồi."
"Nếu không, không chỉ một mình bà nội hiểu nhầm chúng ta, nếu người nhà họ Cố tới họ cũng sẽ hiểu nhầm chúng ta đấy."
Tô Thần đành phải rời đi, lúc bước ra khỏi phòng bệnh, anh không đành lòng quay đầu nhìn Hạ Nhụy một cái.
Anh muốn chen chân vào thế giới của cô, thế nhưng cô lại liều mạng chạy trốn khỏi thế giới của anh.
Không sao cả, cô chỉ cần tham dự tiệc sinh nhật của anh là đại diện cho việc cô còn nể tình cũ, quan hệ căng thẳng giữa họ chắc chắn sẽ có cách hàn gắn!
Hai ngày sau.
Nhà họ Tô tổ chức cho Tô Thần một buổi tiệc sinh nhật hoành tráng.
Nhà họ Tô với tư cách là một trong bốn đại gia tộc lớn của giới Kinh Thành, địa vị vô cùng quan trọng.
Hầu như giới thượng lưu danh gia của giới Kinh Thành đều đã có mặt đông đủ, lần lượt gửi lời chúc mừng sinh nhật tới Tô Thần.
Tô Thần bận rộn đón khách, cho đến khi đón nhà họ Cố, nhìn trái nhìn phải đều không thấy bóng dáng Hạ Nhụy đâu.
Cố Tuyết Vi diện bộ váy dạ hội sang trọng, lấy ra một món quà đóng gói tinh xảo, cơ thể dường như dán chặt vào anh:
"Anh Tô Thần, sinh nhật vui vẻ, đây là món quà sinh nhật em đặc biệt nhờ nhà thiết kế nước ngoài may riêng cho anh, hy vọng anh thích."
Tô Thần nhận lấy món quà, cũng không biểu hiện ra vẻ bất ngờ mừng rỡ gì nhiều, mà nhíu mày hỏi: "Cố Nhụy đâu?"
Lời vừa thốt ra.
Sắc mặt Cố Tuyết Vi biến đổi dữ dội.
Sự đố kỵ khiến khuôn mặt xinh đẹp trang điểm tinh tế của cô ta trở nên biến dạng.
Cố Thận Hành biết Tô Thần đang giấu giếm mưu đồ gì, ánh mắt sắc lẹm, đơ mặt nói: "Cô ấy ở bệnh viện với bà nội rồi, không tới được."
"Nhưng cô ấy đã từng hứa với tôi mà!" Tô Thần không chịu bỏ cuộc, giọng điệu đều đã nhuốm màu tức giận:
"Gọi điện thoại cho cô ấy!"













