Ngồi Tù Bốn Năm, Nhà Họ Cố Quỳ Gối Xin Tôi Tha Thứ – Chương 16: Thiếu gia họ Tô, anh rảnh rỗi lắm sao?
Ngồi Tù Bốn Năm, Nhà Họ Cố Quỳ Gối Xin Tôi Tha Thứ
"Vết thương trên người em là chịu trong tù sao?" Lục Lôi che miệng, không thể tin nổi.
Hạ Nhụy đờ đẫn gật đầu.
"Chịu nhiều vết thương như vậy, chẳng trách tính cách em lại thay đổi lớn đến thế, em trước đây活潑 đáng yêu biết bao..." Lục Lôi đỏ mắt tức giận quát:
"Lục Đình cô ta quá đáng lắm rồi, rõ ràng là cuộc chiến trên thương trường, dựa vào đâu mà kéo em vào cuộc?"
"Chị đã nghe ngóng rồi, là người của tập đoàn Cố thị đụng đến lợi ích mảng kinh doanh ngầm bên ngoài của mẹ Lục Đình, cho nên mới túm lấy chuyện sợi dây chuyền để dằn mặt các người."
Hạ Nhụy cũng đã đoán ra, nếu chỉ vì một sợi dây chuyền thì nhà họ Lục không đến mức chỉnh cô thê thảm như vậy.
Mà nhà họ Cố chắc chắn là tự lo không xong nên mới không dám cứu cô, hơn nữa một câu cũng không dám thốt ra, còn cắt đứt quan hệ cha con với cô.
"Dù sao đi nữa, nhà họ Lục hại em chịu nhiều khổ cực trong tù là sự thật, chị với tư cách là người nhà họ Lục, lý ra nên bù đắp cho em, muốn bù đắp gì em cứ nói với chị."
Hạ Nhụy không chắc chắn hỏi: "Chị Lôi, chị thật sự sẵn sàng bù đắp cho em sao?"
"Đương nhiên."
Ngay khi Lục Lôi tưởng cô muốn tiền, hoặc địa vị danh vọng thì lại nhận được một câu trả lời ngoài dự đoán.
"Chị Lôi, em hy vọng chị có thể nhận nuôi một bé gái ba tuổi, địa chỉ em viết cho chị."
"Không thành vấn đề, nhưng bé gái này là gì của em?"
Hạ Nhụy cười khổ một tiếng:
"Là con gái của bạn cùng phòng giam của em, lúc em bị bắt nạt đã từng giúp đỡ em. Cô ấy ngồi tù là vì khi bị gia đình chồng bạo hành đã lỡ tay đâm chết mẹ chồng, người chồng cũng bị đâm thương nhưng đã được cấp cứu sống lại."
"Con gái cô ấy đi theo loại đàn ông bạo lực đó chắc chắn sống không tốt, thủ tục nhận nuôi sẽ rất rắc rối, chị Lôi cố gắng hết sức là được."
"Chị ghét nhất là thể loại đàn ông bạo hành, không vấn đề gì, chuyện này cứ giao cho chị xử lý." Lục Lôi hứa hẹn.
"Cảm ơn chị, vậy em xin phép không làm phiền nữa."
Hạ Nhụy chân thành cảm ơn rồi đứng dậy rời đi.
Lục Lôi có chút hoài nghi: "Chỉ chuyện này thôi sao? Em không muốn bù đắp nào khác sao? Theo chị biết, quan hệ hiện tại của em với nhà họ Cố rất tệ..."
"Tạm thời không còn nữa ạ, em tuy quyết định rời khỏi nhà họ Cố nhưng có tay có chân, em có thể tự nuôi sống bản thân."
Hạ Nhụy xoay người rời đi.
Lục Lôi nhìn bóng lưng bướng bỉnh lại mang theo một chút cứng cỏi của cô, rơi vào sự mơ hồ và suy tư.
Cố Thận Hành và Cố Nhụy, cho dù không có quan hệ huyết thống nhưng trong xương tủy đều tỏa ra sự cứng cỏi thà chết không chịu khuất phục.
Không giống như cô, nhát gan vô năng, đối với mọi thứ đều nghe lời răm rắp.
Trong đầu cô không ngừng nổi lên ba chữ 'Cố Thận Hành'.
Nếu như năm năm trước cô cũng có thể cứng cỏi một chút, có lẽ đã có thể làm chủ hạnh phúc của chính mình rồi...
Hạ Nhụy vừa rời khỏi biệt thự nhà họ Lục.
Một chiếc xe siêu xe đỗ bên đường bước xuống một người đàn ông, vội vã chạy về phía cô, túm chặt lấy cánh tay cô:
"Cố tiểu thư, cô làm sao rồi? Người nhà họ Lục có làm khó cô không?"
Hạ Nhụy suýt nữa bị kéo ngã, giọng nói trầm ấm lại quen thuộc truyền vào tai, cô ngẩng đầu lên.
Khoảnh khắc nhìn thấy Tô Thần, cô có chút ngơ ngác:
"Sao anh lại ở đây?"
"Tôi biết một mình cô tới nhà họ Cố liền lập tức đuổi theo đến đây, Cố Thận Hành thật không phải là người, sao có thể để một mình cô đến nhà họ Lục cơ chứ?"
Giọng điệu Tô Thần rất tức giận, trong đôi mắt đen sâu thẳm toàn là ngọn lửa giận, nếu trên người anh có lông thì chắc chắn đã dựng ngược hết cả lên rồi.
Hạ Nhụy không hiểu, anh là vì lo lắng cho cô nên mới tức giận như vậy sao?
Đó là đứng ở lập trường nào để lo lắng cho cô đây?
Hạ Nhụy muốn hất tay anh ra, Tô Thần lại không buông, ngược lại tay kia cũng tóm lấy cánh tay cô, kiểm tra dò xét từ trên xuống dưới, vừa lo lắng hỏi:
"Cô không sao chứ? Người nhà họ Lục có ra tay với cô không? Có bị thương chỗ nào không?"
"Đừng lo lắng, tôi tìm chuyên gia chữa trị cho cô!"
Nói rồi, móc điện thoại ra gọi cho Tôn Bằng: "Đang ở bệnh viện đúng không? Tôi lập tức đưa một người thương tấy tới bệnh viện của cậu xem sao."
"Người thương tấy là vị hôn thê cũ của cậu đúng không? Thiếu gia họ Tô, lần này cậu chắc chắn cô ấy chịu để tôi xem chứ?" Tôn Bằng ủ rủ nói.
Hạ Nhụy thừa cơ hất tay anh ra, đôi mắt lạnh lùng nhìn anh một cái, không ngoảnh đầu lại mà xoay người rời đi.
Tô Thần điện thoại còn chưa cúp đã vội vàng đuổi theo, vừa chạy vừa gọi: "Cố Nhụy, cô đi đâu đấy?"
Tôn Bằng ở đầu bên kia điện thoại trêu chọc một câu:
"Cái tên này dạo này diễn trò gì thế? Vợ cũ hỏa táng tràng à? Không, đây là vị hôn thê cũ hỏa táng tràng rồi nhỉ! Thú vị đấy!"
Sau khi đuổi kịp Hạ Nhụy, Tô Thần chắn mất đường đi của cô: "Cô chạy cái gì chứ? Tôi đang tìm chuyên gia chữa thương cho cô, đi theo tôi."
"Không cần thiết!" Hạ Nhụy lạnh lùng trừng mắt nhìn anh: "Thiếu gia họ Tô, anh rảnh rỗi lắm sao? Lúc nào cũng chú ý đến chuyện nhà họ Cố."
"Không có, tôi chú ý nhà họ Cố làm gì? Tôi chỉ là chú ý đến cô thôi."
Tô Thần vẫn thể hiện ra tư thế lo lắng quá mức:
"Một mình cô tới nhà họ Lục chắc chắn rất sợ hãi đúng không? Trách tôi không tới sớm hơn, nếu không tôi chắc chắn đi cùng cô vào trong, dù họ có muốn đối phó với cô thì tôi cũng đỡ giúp cô."
Một luồng gió lạnh thổi qua, Hạ Nhụy lạnh đến mức co rụt người lại, thế nhưng đôi mắt tràn ngập sự thờ ơ và đau thương đó lại có thêm một tia sáng.
Phải thừa nhận rằng lời Tô Thần nói có chạm tới cô.
Cô bị tất cả người nhà họ Cố đẩy tới nhà họ Lục xin lỗi, thậm chí không tiếc lấy bà nội ra uy hiếp.
Cô sợ hãi, mờ mịt, không biết phải làm sao.
Cô thậm chí sợ bản thân không thể sống sót rời khỏi nhà họ Lục.
Chỉ có một mình Tô Thần nói đi cùng cô vào nhà họ Lục.
Sao có thể không xúc động cơ chứ? Còn có một chút xíu rung động...
Trong đầu suy nghĩ không thích hợp nảy ra, Hạ Nhụy lập tức trục xuất nó đi.
Sao cô có thể dễ dàng bị một câu nói làm xúc động cơ chứ?
Rung động lại càng không được.
Tô Thần hiện tại đã không còn là vị hôn phu của cô, anh là thuộc về Cố Tuyết Vi!
"Bên ngoài lạnh quá, chúng ta lên xe trước đã." Tô Thần kéo cô đi về phía xe.
Hạ Nhụy không từ chối: "Đưa tôi tới bệnh viện Nhân Thái đi, tôi muốn thăm bà nội."
"Không, tôi đưa cô tới bệnh viện Hiệp Hòa trước, bạn tôi là giáo sư y khoa, để cậu ấy chữa trị vết thương trên người cô, hôm qua sao cô lại từ chối chữa trị chứ? Nhẫn chịu đau đớn như vậy chỉ có bản thân cô chịu khổ thôi."
"Không cần thiết, tôi không muốn nợ nhân tình của anh."
"Nhân tình cái gì chứ, nếu nói như vậy thì tôi nợ cô còn nhiều hơn..."
"Vậy thì cứ mãi nợ đi, tôi không thể để lương tâm anh dễ chịu như vậy được."
"Cố tiểu thư, tôi biết trong lòng cô có giận, nhưng xin cô đừng từ chối sự bù đắp của tôi dành cho cô."
"Đừng nhảm nhí nữa, những lời anh nói bây giờ đối với tôi không có bất kỳ ý nghĩa nào cả."
"Được, tôi không nói nữa, tôi đưa cô tới bệnh viện thăm bà nội trước."
Hạ Nhụy gật đầu, lúc này mới lên xe.
Xe chạy nhanh trên đường.
Phong cảnh ngoài cửa sổ vụt qua trong chớp mắt, nhưng bên trong xe lại yên tĩnh đến mức nghe thấy cả tiếng kim rơi.
Trước đây muốn ngồi xe của Tô Thần, anh còn không thèm, bây giờ anh lại tìm đủ mọi cách để cô ngồi xe của anh.
Đáng tiếc là cảnh còn người mất, cô đã không còn là Cố gia đại tiểu thư Cố Nhụy ngây thơ vô số tội, toàn tâm toàn ý yêu Tô Thần như trước kia nữa rồi.
Bầu không khí quá đỗi yên tĩnh khiến Tô Thần có chút hoảng loạn.
Anh hạ thấp tư thế nói:
"Sao lại không nói lời nào thế? Cô đánh tôi mắng tôi thế nào cũng được, chỉ cần làm cho trong lòng cô dễ chịu."













