Mê Hoặc Sau Kết Hôn – Chương 9: Đúng là một đôi cẩu nam nữ
Mê Hoặc Sau Kết Hôn
Lúc ăn cơm trưa.
"Ứ, nhóm cậu xem chưa?" Diệp Lệ lấy cơm thức ăn, ngồi xuống đối diện Lạc Chu.
"Chưa nữa, lười xem." Lạc Chu dáng vẻ hoàn toàn không bận tâm khiến Diệp Lệ khâm phục.
"Tớ nếu như gặp chuyện có một nửa sự thản nhiên của cậu thì tốt rồi." Cô ấy bắt đầu ăn cơm thức ăn một cách ngon lành:
"Nghe nói bản thảo trên bàn cậu, là do Dư Hề nghỉ phép hôm đó không cẩn thận để nhầm, cô ấy là thực tập sinh mới đến, ước chừng không hiểu chuyện, để nhầm chỗ."
"Ừm."
Cô có thể nhìn ra được, lúc vừa đi vào đa số mọi người đã không còn ánh mắt ban đầu nữa rồi, nhưng vẫn không quá dám lại gần cái miệng nhanh lảu Lạc Chu này.
"Nói mới nhớ, hôm nay cậu bị Duật tổng mắng sao? Lúc đi ra mất hồn mất vía." Mồm Diệp Lệ tía lia không ngừng.
"Bị mắng chẳng phải rất bình thường sao, cái mặt băng đó của anh ấy." Cô rì rầm.
Diệp Lệ hạ thấp giọng nói: "Anh ấy lại chưa từng mắng ai bao giờ."
"Thế sao? Tớ thấy cậu là bị cái nhan sắc đó của anh ấy làm cho khuất phục rồi, làm người không thể nông nổi như thế được."
Lạc Chu hừ một tiếng, vừa mới đặt đũa xuống, ngẩng mắt liền nhìn thấy Duật Chiến bưng khay cơm đi qua ăn cơm.
Cô không kìm được đá một cái vào Diệp Lệ phía trước, ra hiệu cho cô ấy ngậm miệng, sau đó nặn ra nụ cười: "Duật tổng chào anh."
Giống như sáng ngày hôm nay chưa từng xảy ra chuyện gì vậy.
Diệp Lệ giật thót một cái, cắm đầu ăn cơm.
"Ừm."
Anh thậm chí ngay cả ánh mắt cũng không thèm cho một cái, ngồi xuống vị trí cạnh cửa sổ bên cạnh, cùng Thẩm Ngôn bàn chuyện công.
"Chúng ta vừa rồi nói chuyện sẽ không bị nghe thấy đấy chứ?" Diệp Lệ lo lắng.
"Không đến mức đó, sau lưng nói xấu ông chủ, nói hai câu không chết được đâu." Lạc Chu lại thấy thoáng.
Khó khăn lắm mới chịu đựng đến lúc tan làm, Lạc Chu thay một chiếc váy màu đỏ quyến rũ, tô điểm lớp trang điểm tinh tế.
Cô trực tiếp lái xe đến cơ quan của Tần Hằng, đỗ xe ở nơi nổi bật nhất.
Trong cơ quan lũ lượt đi ra đám đông tan làm, bọn họ đều nhìn người người đẹp đột ngột xuất hiện này.
Lạc Chu khẽ cười, cái cần chính là hiệu quả này.
Tần Hằng lại càng hăng hái hơn, giống như người không có chuyện gì, vui vẻ hớn hở từ trong cơ quan bước ra.
Hoàn toàn không biết anh ta sắp rơi vào cái mỹ nhân kế trước mắt này.
Nhìn thấy cô khoảnh khắc đó, Tần Hằng lập tức không dời nổi mắt, không ngờ bình thường cô không thích ăn diện, ăn diện lên lại đẹp như vậy.
"Tần Hằng."
Cô nhiệt tình một cách kỳ lạ, trước mặt mọi người đi về phía anh ta, dịu dàng ôm lấy eo anh ta.
Tần Hằng có chút ngơ ngác, một thời gian tưởng mình nhìn nhầm!
Lạc Chu trước đây sẽ không làm như thế này, tất cả sự mập mờ đều dừng lại ở mức vừa phải, cùng lắm cùng lắm có lẽ là nắm tay, hôn lên trán anh ta một cái, thân mật hơn nữa, có lẽ chính là lần này rồi.
"Thật đm kinh tởm."
Lạc Chu vừa ôm anh ta, trong lòng vừa chán ghét thầm mắng!
Nhưng đối mặt với loại đàn ông không có điểm dừng này, bản thân phải làm ra chuyện còn không có điểm dừng hơn anh ta, mới có thể hả hờn!
Tần Hằng nuông chiều nhìn người phụ nữ trong lòng.
Cô có thể cảm nhận được ánh mắt kỳ lạ của đám đông xung quanh tan làm.
"Đi thôi. Cùng đi ăn tối."
Lạc Chu lộ ra nụ cười giả tạo, vẻ mặt nũng nịu nắm tay anh ta.
"Được."
Tần Hằng như dỗ dành một đứa trẻ vậy, mở cửa ghế phụ cho cô, thắt dây an toàn, sau đó trở lại vị trí lái lái xe.
Lạc Chu khẽ vỗ vỗ hơi thở anh ta còn sót lại trên người một cách khó nhận ra, chán ghét lấy khăn giấy lau lau tay.
"Nhà hàng em đặt ở 【Thực Phủ】, thế nào?"
Tần Hằng là một thiếu gia nhà giàu, Thực Phủ là nơi thường hay đến, bình quân đầu người hàng ngàn, một bữa xong cũng phải vạn bạc.
Trước đây Lạc Chu là không mấy đồng ý, nhưng bây giờ cô cảm thấy không cần thiết phải tiết kiệm, nên ăn thì ăn nên uống thì uống, không thể làm tủi thân bản thân được.
"Được thôi."
Lạc Chu lộ ra nụ cười ngọt ngào.
【Thực Phủ】
Cô gọi những món ăn bình thường không dám gọi, nào là bít tết Hollington, ốc sên đút lò kiểu Pháp……
Tóm lại, cái nào đắt gọi cái đó, hôm nay nhất định phải ăn đến mức chống tường đi ra mới thôi!
Tần Hằng không bận tâm, chỉ cần cô vui vẻ.
Anh ta ước chừng cũng yêu Lạc Chu thắm thiết, nhưng cái thân xác không trung thủy đó của anh ta lại khiến Lạc Chu thấy phản cảm, kinh tởm!
Anh ta càng đối tốt với mình, cô lại càng thấy buồn cười!
Còn chưa đợi lên món, không ngoài dự đoán, Tần Hằng liền nhận được cuộc điện thoại của bố anh ta gọi tới.
"Chu nhi, anh nghe cuộc điện thoại!"
Tần Hằng tật giật lật úp điện thoại vào trong lòng, không cho cô nhìn thấy.
"Được."
Lạc Chu cho một nụ cười quyến rũ với anh ta, mặt anh ta liền đỏ lên.
Ngay khi Tần Hằng rời đi, Lạc Chu liền thu hồi nụ cười khiến người ta buồn nôn đó, lại không ngờ đụng phải một ánh mắt quen thuộc…
Duật Chiến!
Anh thế mà cũng ở đây!
Lạc Chu vội vàng dời tầm mắt đi, run rẩy bưng ly nước uống một ngụm nước.
Kỳ lạ, rõ ràng cái gì cũng chưa làm, làm gì mà tật giật thế?
Cô lén nhìn qua, phát hiện Duật Chiến luôn nhìn cô.
Lúc này, cô phát hiện, ngồi đối diện anh cùng ăn cơm là một mỹ nữ.
Anh thế mà cũng sẽ cùng phụ nữ đi ra ngoài ăn cơm, đúng là hiếm thấy.
Người phụ nữ đó nhìn Duật Chiến luôn nhìn về phía này, cô ta cũng quay đầu nhìn qua, Lạc Chu cúi đầu, quê độ chết đi được.
"Tôi có thể là chưa làm cái gì đâu…•" Trong lòng cô thầm thì.
"Duật Chiến, anh nhìn cái gì thế?"
Giọng nói người phụ nữ đó rất dịu dàng, rất quyến rũ, cách một cái bàn, cái tai thính của Lạc Chu đều có thể nghe ra từng từ khóa.
"Không có gì••…•" Duật Chiến thu hồi ánh mắt, cầm ly rượu nâng ly với người phụ nữ.
Cuộc điện thoại này ước chừng là bố Tần Hằng gọi tới, vừa rồi màn diễn ở cửa cơ quan, đa số mọi người đều nhìn thấy, chắc hẳn là nhà họ Liệu gây áp lực rồi.
Lạc Chu một tay chống cằm, nhìn ngắm cảnh đêm của thành phố, thật đẹp!
Ting
Trên * Liệu Nhàn gửi cho cô một tin nhắn 【[Hình ảnh tờ giấy siêu âm B] Tớ có thai rồi!】
Tay Lạc Chu cầm điện thoại đang run rẩy, hai mắt đỏ ngầu.
Bọn họ thế mà nhanh như vậy, thế thì chuyện thông gia của hai nhà có phải cũng đưa lên lịch trình rồi không?
Thảo nào điện thoại của Tần Hằng không dám nghe trước mặt cô, cuộc điện thoại này e là của Liệu Nhàn chứ gì!
Lạc Chu vội vàng đứng dậy, đi về phía nhà vệ sinh bên cạnh.
Trong lòng đã vô số lần chấp nhận sự thật như vậy, có một khoảnh khắc, cô thật sự muốn vươn tay đi xé rách khuôn mặt giả tạo hư hỏng này của Tần Hằng.
Sự đắng ngắt trong khoang miệng lan ra toàn thân, biến thành sự đau đớn thấu xương và tê dại, mà móng tay găm sâu vào lòng bàn tay đau đớn, khiến cô kéo sự sụp đổ về ranh giới của sự tỉnh táo.
Hừ! Đúng là một đôi cẩu nam nữ—
Cô điều chỉnh xong cảm xúc, bước ra khỏi nhà vệ sinh.
"Hế."
Duật Chiến rủ mi mắt, dựa vào góc rẽ.
Trong đôi mắt sâu thẳm u tối phản chiếu khuôn mặt kiều diễm xinh đẹp đó của cô, bờ môi mỏng không khỏi mím một cái.
Cô giật thót một cái, bóng đen tuyền này quả thực làm người ta khiếp sợ.
"Xem ra người chưa chết hẳn, chắc chắn không cần giúp đỡ chứ?" Người đàn ông đầy mùi rượu.
"Không cần, cái hơi thở cuối cùng này, tôi phải tự tay bóp chết anh ta."
"Ừm, tốt." Duật Chiến gật gật đầu, mang theo men say rời đi.
Lạc Chu trút được một hơi thở dài.
Xảy ra chuyện này, Thẩm Ngôn thừa nhận, anh ta và ông chủ đều nhìn thấy rồi, và trở thành nội dung buôn chuyện sau bữa ăn hàng ngày của anh ta và ông chủ.
Không ngờ ông chủ một lòng vì công việc lại cũng buôn chuyện về nhân viên.
Cô luôn cảm thấy bây giờ mình là một trò hề, bị hai người đàn ông này xem livestream trực tiếp, nhưng lại không thể làm gì hai người bọn họ.
Nhiều lúc thật sự muốn xé rách cái miệng này của Thẩm Ngôn.













