Mê Hoặc Sau Kết Hôn – Chương 10: Giở chút tính toán nhỏ nhặt với cô
Mê Hoặc Sau Kết Hôn
Khó khăn lắm mới ăn xong bữa cơm này, Lạc Chu no căng bụng.
Hai người đến bãi đỗ xe ngầm, Tần Hằng nhất quyết đòi đưa cô về, nhưng bị Lạc Chu từ chối.
"Không cần đưa em, ngày mai phải đi công tác rồi, lát nữa em còn có hẹn, anh nhớ đấy! Em thích sạch sẻ, xe, đừng làm bẩn!"
Đừng làm bẩn, ba chữ này, nói đặc biệt có hàm ý, cũng đâm sâu vào tim mình.
Lạc Chu cố nén không nói ra những lời khó nghe hơn.
Cô là uống nhiều hơn hai ly, nhưng chưa đến mức say đến độ đó, lý trí chiếm thượng phong, cô biết mục đích lần này của mình là gì.
Tần Hằng ngoan ngoãn nghe lời, cầm lấy chìa khóa xe của cô lên xe.
"Chu nhi! Anh yêu em!"
Tần Hằng thò đầu ra từ cửa sổ xe, câu nói này nói rất nghiêm túc.
Lạc Chu có chút ít tin tưởng, cô mím mím môi mỉm cười, không phản hồi.
Tình yêu rất rẻ mạt, há miệng là tới, ai cũng biết làm.
Trong mấy năm đã qua, cô bắt buộc phải thừa nhận đã từng bọn họ là yêu nhau, đó cũng chỉ giới hạn ở đã từng.
Nhìn anh ta lái xe của mình rời khỏi tầm mắt mình, hai mắt cô mơ hồ, nước mắt kìm nén trào ra ào ào.
Cô lặng lẽ nghẹn ngào, nước mắt này như suối trào chảy ra không ngừng.
"Tiện tì! Rác rưởi!" Cô nghiến răng, độc ác chửi thầm.
Vết thương trong lòng hình như bị người ta cầm dao nhỏ chậm rãi rạch ra, máu tươi chậm rãi lan ra, từng chút một xâm chiếm toàn thân mình.
Cô dựa vào tường, khóc không thành tiếng, nước mắt giàn giụa.
Không biết đã qua bao lâu, hình như nước mắt đều đã khóc khô rồi.
Cô điều chỉnh xong cảm xúc, đưa tay vuốt vuốt mái tóc ra sau, quay người lại phát hiện Duật Chiến đứng ở cửa thang máy nhìn mình.
Cô vội vàng thu hồi ánh mắt, điên cuồng lau chùi nước mắt của mình, không cho anh nhìn thấy.
Duật Chiến lảo đảo đi tới, hai mắt anh mơ hồ, mang lại cho người ta cảm giác sắp ngã đến nơi, "Lạc Chu? "
Anh ti hí mắt, giống như say khướt rồi, dưới gọng kính anh trông thanh cao quý phái.
Lạc Chu ngoảnh mặt đi chỗ khác, không cho anh nhìn, nhưng anh lại cúi đầu danh chính ngôn thuận soi xét ánh mắt của cô.
"Quả nhiên là em…•", anh một sơ suất suýt chút nữa tự làm mình ngã văng ra.
Lạc Chu nhanh tay nhanh mắt đỡ lấy anh, "Duật tổng…•"
Giọng nói run rẩy nghẹn ngào sau khi khóc của cô gọi anh.
Cô thở dài một tiếng, không biết bản thân sao lại đụng phải những chuyện xui xẻo này.
Bị bạn trai cắm sừng, bị bạn thân cướp vị trí, còn bị ông chủ ngủ.
Cái này đặt lên người ai mà chấp nhận nổi chứ!
"Em khóc à?" Duật Chiến rõ ràng đứng không vững, một nửa thân người đều được Lạc Chu đỡ.
"Không có, bụi bay vào mắt thôi." Lạc Chu không muốn nói nhảm với anh, "Duật tổng xe của anh đâu? Chìa khóa đưa tôi."
Lạc Chu đỡ anh đến bên tường, để anh dựa vào tường, bắt đầu móc túi anh.
Nhưng túi anh trống rỗng, túi quần cô cũng không dám móc, sợ móc phải đồ gia bảo của anh.
"Không lái xe."
Anh vẹo đầu óc nhìn lông mày khóc đỏ của Lạc Chu, còn cả cái chóp mũi hồng hồng đó.
Lạc Chu không có cách nào với anh, cô nhíu mày, âm thầm chửi thầm: "Rượu đỏ của nhà hàng Tây cũng có thể uống say?! Tửu lượng này của anh kém như vậy, đơn hàng chẳng lẽ đều là ngủ mà ra sao?"
Cô chửi chửi mắng mắng gọi điện thoại cho Thẩm Ngôn.
【Thẩm Ngôn, ở đâu đấy? Ông chủ anh uống say rồi.】
【Cô cô nương ơi, mấy giờ rồi? Tôi tan làm rồi.】
【Nói nhảm, tôi không biết anh tan làm chắc? Tôi cũng tan làm rồi mà, anh là trợ lý của anh ấy, ông chủ anh có cần nữa không? Không cần tôi ném ở đây đấy.】
Lạc Chu một bụng uất ức còn chưa có ai trút đây này, còn phải quản cái đống hỗn độn này, vốn dĩ đã nghĩ có thể trốn bao xa thì trốn bấy xa, nhưng lần nào cũng có thể đụng phải anh.
【Ở đâu?】
【Thực Phủ, tầng hầm.】
Đối diện im lặng một lúc. 【Cô đưa ông chủ nghe điện thoại.】
Cô thở dài một tiếng, đi về phía Duật Chiến phía sau.
"Điện thoại trợ lý của anh! Mau bảo anh ta đến đón anh!"
Lạc Chu túm lấy cái cổ tay tràn đầy hormone đó của anh, bảo anh cầm chắc điện thoại.
Duật Chiến lắc lắc cái đầu choáng váng, nhìn nhìn điện thoại, sau đó ghé vào tai, đi sang một bên nghe điện thoại.
Mà Lạc Chu thì tranh thủ khoảng trống này, dọn dẹp vệt nước mắt trên mặt mình, còn cả mái tóc rối bời.
【Ừm.】 Duật Chiến nói.
【Duật tổng, anh uống rượu ở Thực Phủ đúng không.】 Thẩm Ngôn xác nhận lại lần nữa.
【Ừm.】
【Không cần tôi đúng không?】
Ở bên cạnh Duật Chiến lâu như vậy, biết anh là người thế nào, vỏn vẹn hai ly rượu đỏ mà đốn ngã được anh, thế thì tuyệt đối không thể nào, câu trả lời duy nhất chính là giả vờ.
Duật Chiến cũng khâm phục khả năng phản ứng của Thẩm Ngôn.
【Ừm.】
【Tôi có thể lập tức đổ bệnh, nhưng ngày mai tôi muốn nghỉ ngơi, nghỉ ngơi có lương.】
Thẩm Ngôn vẫn là rất biết xem xét thời thế!
【Ừm.】
【Ông chủ vạn tế! Anh tiếp tục say đi! Tôi tắt máy đây.】
【Ừm.】
Quả nhiên, vẫn là đàn ông hiểu đàn ông nhất!
Duật Chiến chỉ dựa vào một chữ 'Ừm' kết thúc cuộc trò chuyện.
Thẩm Ngôn đối diện cái mặt coi như cười nứt ra rồi!
"…•" Duật Chiến mơ mơ màng màng đi về phía Lạc Chu, cánh tay gác lên vai cô.
Lạc Chu sợ hãi vội vàng né tránh, nhưng lại sợ anh ngã đành phải đỡ lấy anh, "Này! Anh gọi người chưa? !"
Lạc Chu giật lấy điện thoại, gọi lại lần nữa, anh ta đã tắt máy rồi.
Hay lắm!
Cô đành phải đỡ anh, lên tầng một bắt xe.
Hai người ngồi ở ghế sau, đầu Duật Chiến dựa vào vai cô.
Lạc Chu nghiêng đầu, mùi dầu gội đầu nhè nhẹ tràn ngập mũi cô, dễ chịu.
"Ra ngoài uống rượu cũng không biết mang theo vệ sĩ, không biết nhan sắc này của anh bán vào lầu xanh rất có giá sao?"
Lạc Chu tranh thủ véo véo má anh.
Rất mịn màng, cô không kìm được ra tay sờ hai cái, xì xì trộm cười.
Bác tài lái xe trộm cười.
Khó khăn lắm mới dựa vào ký ức đưa anh trở về biệt thự nhà anh, lúc này đã là mười một giờ.
Vừa đến cửa nhà anh, vệ sĩ ở cửa vội vàng đi ra đón tiếp.
"Cút ra!" Duật Chiến nhìn vệ sĩ đang định qua đỡ, cứ thế trần trụi bị đuổi đi.
"Anh là heo sao! Anh nhìn tôi có phải là người cõng nổi anh không!"
Vệ sĩ bên cạnh trợn tròn hai mắt.
Lạc Chu mồ hôi nhễ nhại, quăng anh lên sofa phòng khách.
Đang định vỗ mông đi người, lại không ngờ, cổ tay bị anh kéo trở lại, cô một lảo đảo, ngã vào lòng anh, bị anh ôm chặt lấy.
"Này! "
Lồng ngực của anh giống như đêm hôm đó vậy, rất rắn chắc, rất nóng bừng, cảm giác sờ tuyệt đối tốt.
"Đừng đi••…•" Duật Chiến nói.
"Chát!"
Lạc Chu vội vàng bò dậy, hướng về phía mặt anh cho một cái tát.
Lạc Chu vì cái tát này của mình làm cho giật thót, nhưng lại sợ đánh anh đau, liền hướng về phía mặt anh sờ sờ: "Xin lỗi, xin lỗi."
Anh xoa dịu một chút, dựa vào sofa nhìn về phía cô.
Người giúp việc bên cạnh đang định qua giúp đỡ sợ giật thót.
Lạc Chu đứng dậy chỉnh dọn bộ quần áo, nói với người giúp việc:
"Ngày mai anh ta nếu như không nhớ ra, đừng có nói là tôi đánh đấy, cứ nói, cứ nói là ngã té."
"Vâng."
Người giúp việc khẽ gật gật đầu, nhận ra người phụ nữ này là người ngủ cùng ông chủ hôm đó, cô không dám không vâng.
Lạc Chu nhìn nhìn anh, quay người liền bước ra khỏi biệt thự.
Chưa đầy hai phút, Duật Chiến chỉnh dọn lại bộ quần áo, cầm lấy canh giải rượu người giúp việc chuẩn bị trên mặt bàn.
"Hít--"
Anh sờ sờ cái mặt đau đớn, lại nhìn nhìn Lạc Chu bước ra ngoài.
Người giúp việc ở bên cạnh mím môi trộm cười, lại không dám cười thành tiếng.
Không ngờ đường đường là bá tổng, cũng sẽ giở những tính toán nhỏ nhặt này, cũng không ngờ lại còn có người phụ nữ như thế này có thể từ chối sự chủ động của bá tổng, đúng là hiếm thấy thật!
Trở về nhà thuê, Lạc Chu không thể chờ đợi thêm cởi bộ quần áo bị Tần Hằng ôm qua trên người ra, trực tiếp ném vào thùng rác, sau đó đi đến phòng tắm tắm rửa.













