Ly Hôn Xong, Thân Phận Ẩn Của Cô Gây Chấn Động Toàn Cầu! – Chương 1: Sinh nhật của cô
Ly Hôn Xong, Thân Phận Ẩn Của Cô Gây Chấn Động Toàn Cầu!
Tiếng nước trong phòng tắm cuối cùng cũng ngừng.
Thư Nhan vội vã dời mắt khỏi điện thoại của Phó Ngôn Tụng.
Vừa rồi, cô thấy trên màn hình hiện lên một tin nhắn do thư ký của anh gửi tới, nói rằng đã lấy được sợi dây chuyền đá lam ngọc đặt làm riêng, lát nữa sẽ mang sang.
Hôm nay là sinh nhật của Thư Nhan, cô cứ nghĩ Phó Ngôn Tụng không nhớ. Hóa ra anh vẫn nhớ, trong lòng anh vẫn có cô.
Phó Ngôn Tụng bước ra từ phòng tắm, nửa thân trên để trần, bên dưới quấn một chiếc khăn tắm, những giọt nước chưa lau khô vẫn lăn dài theo múi bụng rắn rỏi.
Thư Nhan đỏ mặt cúi đầu.
Thấy phản ứng của cô, Phó Ngôn Tụng đi đến bên giường kéo cô đứng dậy, cười nhạo: "Sao thế? Vừa rồi vẫn chưa làm em thỏa mãn à?"
Thư Nhan không nhận ra ý mỉa mai trong lời nói của anh.
Cô kiễng chân, vươn tay ôm lấy cổ người đàn ông, nũng nịu nói: "Em cứ nghĩ anh quên rồi cơ."
"Hóa ra anh vẫn nhớ hôm nay là ngày gì."
Phó Ngôn Tụng đẩy Thư Nhan ra, hỏi: "Ngày gì?"
Thư Nhan cười nũng nịu ghé sát vào ôm lấy eo anh: "Anh nói xem là ngày gì nào?"
Điện thoại trên giường đột nhiên vang lên, Phó Ngôn Tụng không thèm để ý đến hành động nũng nịu của Thư Nhan, vòng qua người cô cầm lấy điện thoại nghe máy.
"Ừ, bây giờ tôi qua ngay."
Nói xong, Phó Ngôn Tụng cúp máy rồi bắt đầu mặc quần áo.
Thư Nhan nhìn theo bóng lưng của anh, thân thể hơi run rẩy.
Cô vừa nghe thấy rồi, trong điện thoại là giọng một người phụ nữ vô cùng nũng nịu. Đêm hôm thế này, Phó Ngôn Tụng lại đi tìm người phụ nữ khác sao?
Thấy Phó Ngôn Tụng đã mặc xong đồ chuẩn bị đi, Thư Nhan vội vàng tiến lên nắm lấy tay anh: "Anh đi đâu thế?"
Phó Ngôn Tụng có chút thiếu kiên nhẫn lên tiếng: "Tôi đi đâu còn phải báo cáo với cô chắc?"
Anh hất tay Thư Nhan ra, lạnh giọng nói: "Thư Nhan, cô nhìn lại mình đi."
"Nếu năm đó không phải do cô mặt dày leo lên giường của tôi, cô nghĩ tôi sẽ cưới cô sao? Cô có tư cách gì đòi tôi phải báo cáo lịch trình?"
Thư Nhan ngẩn ngơ đứng chết dí tại chỗ, đôi môi cô run rẩy, yếu ớt tranh luận: "Tôi không có..."
Phó Ngôn Tụng cười khẩy một tiếng, nói: "Có hay không trong lòng cô tự biết rõ nhất!"
Nói xong, Phó Ngôn Tụng bước đi.
Thư Nhan nhìn bóng lưng anh rời đi, lòng đau như cắt cất lời: "Phó Ngôn Tụng, ba năm rồi, anh chưa từng chịu tin tưởng tôi."
"Đã như vậy thì chúng ta ly hôn đi."
Bước chân Phó Ngôn Tụng khựng lại một chút, sau đó lại tiếp tục bước ra ngoài.
Một tiếng "sầm" vang lên, cửa phòng ngủ đóng sầm lại.
Chân Thư Nhan mềm nhũn, cô ngã khuỵu xuống sàn nhà.
Ba năm trước, vào tiệc thọ của bà nội họ Phó, cô nhận lời mời đến tham dự.
Cũng chính đêm đó, Phó Ngôn Tụng người đầy mùi rượu đã xông vào phòng cô, anh điên cuồng hôn cô, ôm cô vào lòng và ghé vào tai cô gọi "Nhan Nhan".
Năm mười tám tuổi, cô đã yêu Phó Ngôn Tụng ngay từ cái nhìn đầu tiên trong một buổi tiệc, sau đó âm thầm đơn phương anh rất lâu, làm sao cô có thể cưỡng lại những lời mật ngọt như thế từ anh.
Đêm đó Thư Nhan rất đau, nhưng cũng rất hạnh phúc. Thế nhưng sáng hôm sau khi tỉnh dậy, bên giường lại là bà nội cùng những người khác trong gia đình họ Phó.
Bà nội lập tức bắt Phó Ngôn Tụng phải chịu trách nhiệm với cô, yêu cầu hai người mau chóng kết hôn. Cũng vì thế mà người yêu cũ, người trong lòng của Phó Ngôn Tụng đã bỏ ra nước ngoài.
Thế là kết hôn ba năm, giữa Phó Ngôn Tụng và cô chỉ có tình dục chứ không có tình yêu, mặc cho bà nội nhiều lần thúc giục, anh vẫn không chịu cùng cô sinh con.
Bây giờ, Phó Ngôn Tụng lại đi tìm người phụ nữ khác đúng vào ngày sinh nhật của cô.
Chiếc điện thoại đặt trên giường rung lên, Thư Nhan lau đi giọt nước mắt chảy ra nơi khóe mắt, đứng dậy đi đến bên giường nghe máy: "Dì Tống, có chuyện gì vậy ạ?"
Mấy giây sau, chiếc điện thoại trên tay Thư Nhan trượt khỏi tay, rơi "bộp" một tiếng xuống đất.
Tại bệnh viện.
Khi Thư Nhan vội vã chạy đến, Tống Nhược Hoa đã đợi bên ngoài phòng phẫu thuật suốt nửa tiếng đồng hồ.
"Dì Tống!" Thư Nhan nhanh chóng chạy lại, cô thở hổn hển hỏi: "Tiểu Duyệt sao rồi ạ?"
Tống Nhược Hoa nắm lấy tay Thư Nhan, khóc lóc gào lên: "Chiều nay Tiểu Duyệt vẫn còn tốt lắm, lúc ăn cơm tối tự nhiên lại ngất đi..."
"Bác sĩ nói là bệnh tim bẩm sinh, nếu Tiểu Duyệt có chuyện gì thì tôi cũng không sống nổi mất..."
Thư Nhan nén đau thương an ủi Tống Nhược Hoa vài câu, rồi đi ra hành lang lấy điện thoại, mở danh bạ tìm số của Phó Ngôn Tụng.
Vừa rồi Tống Nhược Hoa có nói viện phí của Thư Duyệt vẫn chưa đóng.
Ba năm trước, công ty của bố Thư Nhan tuyên bố phá sản, gánh trên lưng khoản nợ khổng lồ, bố cô cũng mất tích không rõ tung tích. Trong nhà chỉ còn lại Thư Nhan, mẹ kế Tống Nhược Hoa và em gái Thư Duyệt.
Từ khi Thư Nhan kết hôn, cô luôn ở nhà làm nội trợ chăm sóc sinh hoạt hàng ngày cho Phó Ngôn Tụng.
Mỗi tháng Phó Ngôn Tụng đưa cô hai mươi triệu, cô hầu như đều đưa về cho gia đình, nhưng Thư Duyệt lại học ở trường trung học quốc tế nên học phí rất đắt đỏ, cộng thêm sức khỏe của Tống Nhược Hoa không tốt cũng cần uống thuốc, hai mươi triệu này chỉ vừa đủ chi tiêu.
Mấy năm nay Thư Nhan chẳng có khoản tiền tiết kiệm nào, bây giờ cô chỉ còn cách tìm đến Phó Ngôn Tụng.
Thư Nhan gọi cho Phó Ngôn Tụng ba cuộc điện thoại, nhưng anh đều không nghe máy.
Đúng lúc Thư Nhan định gọi cuộc thứ tư thì điện thoại của cô bỗng nhiên hiện lên một tin tức giải trí nóng hổi.
"Chủ tịch tập đoàn họ Phó cùng gái đẹp xuất hiện tại khách sạn! Hành động vô cùng thân mật!"













