Ly Hôn Xong, Thân Phận Ẩn Của Cô Gây Chấn Động Toàn Cầu! – Chương 2: Cô muốn ly hôn
Ly Hôn Xong, Thân Phận Ẩn Của Cô Gây Chấn Động Toàn Cầu!
Thư Nhan run rẩy đưa tay bấm vào tin tức giải trí đó.
Tin tức ấy có đính kèm một tấm ảnh, người đàn ông trong ảnh chính là Phó Ngôn Tụng. Bên cạnh anh còn có một người phụ nữ mặc váy trắng.
Người phụ nữ mặc váy trắng khoác lấy tay Phó Ngôn Tụng, cơ thể hai người dính sát vào nhau.
Thư Nhan phóng to tấm ảnh, trên cổ người phụ nữ mặc váy trắng kia rõ ràng đang đeo một sợi dây chuyền đá lam ngọc rất đẹp.
Sau đó, ánh mắt Thư Nhan dừng lại trên khuôn mặt người phụ nữ.
Cô chẳng lạ lẫm gì với khuôn mặt này.
Ba năm trước khi mới kết hôn với Phó Ngôn Tụng, Thư Nhan từng nhìn thấy ảnh của một người phụ nữ trong phòng làm việc của anh.
Khuôn mặt người phụ nữ trong tấm ảnh ba năm trước giống hệt như người trong bức ảnh tin tức hiện tại.
Hóa ra đây chính là người yêu cũ của Phó Ngôn Tụng, giờ người yêu cũ quay về, anh liền bỏ mặc cô để đi tìm cô ta.
Phó Ngôn Tụng đến cả sinh nhật cô cũng không nhớ, sợi dây chuyền đá lam ngọc đó cũng chẳng phải dành cho cô. Phó Ngôn Tụng hề không yêu cô.
Khóe môi Thư Nhan nở một nụ cười đắng ngắt.
Cũng phải thôi, bảo sao Phó Ngôn Tụng không nghe điện thoại của cô, e rằng tầm này anh đã leo lên giường với cô người yêu cũ đó rồi.
Tắt màn hình điện thoại, Thư Nhan nhìn thấy chiếc nhẫn cưới trên tay mình.
Năm đó cô và Phó Ngôn Tụng kết hôn, nhẫn cưới là do anh chuẩn bị. Một chiếc của nam, một chiếc của nữ.
Kích cỡ chiếc nhẫn cưới của nữ này to hơn ngón tay cô một vòng, nhưng cô vẫn vô cùng hạnh phúc. Sau khi kết hôn, cô đã nhờ người sửa chiếc nhẫn nhỏ lại một chút rồi đeo suốt từ đó đến nay.
Thế nhưng Phó Ngôn Tụng chưa bao giờ đeo chiếc nhẫn cưới thuộc về anh.
Thư Nhan đỏ hoe mắt, cô tháo chiếc nhẫn cưới ra rồi đi thẳng ra ngoài.
Nửa tiếng sau.
Thư Nhan bước ra khỏi cửa hàng trang sức, lấy điện thoại ra kiểm tra số dư tài khoản ngân hàng.
Vừa rồi, cửa hàng trang sức đã chuyển tiền bán nhẫn cho cô, giờ cô đã có tiền đóng viện phí cho Thư Duyệt.
Đúng lúc này, điện thoại của Thư Nhan bỗng hiện lên cuộc gọi của Phó Ngôn Tụng.
Thư Nhan nhìn thời gian rồi nghe máy: "Chủ tịch Phó, sức khỏe của anh kém quá nhỉ, mới đó mà đã xong rồi à."
"Nếu không ổn thì đến bệnh viện khám đi, cứ kéo dài thế này cũng không phải cách đâu."
Phó Ngôn Tụng lạnh giọng: "Thư Nhan, cô đang ăn nói lung tung cái gì đấy?"
"Cô gọi điện có chuyện gì?"
Thư Nhan nói: "Không có gì, chỉ muốn nhắc nhở Chủ tịch Phó đừng quên ngày mai đến Cục Dân chính."
Phó Ngôn Tụng im lặng hai giây rồi lên tiếng: "Thư Nhan, cô có ý gì?"
Thư Nhan viền mắt đỏ bừng, giọng điệu kiên quyết: "Ý của tôi là, Phó Ngôn Tụng, tôi muốn ly hôn với anh!"
Phó Ngôn Tụng cười khẩy một tiếng: "Ly hôn? Hơ, cô đòi ly hôn với tôi?"
"Thư Nhan, đầu óc có bệnh thì đi chữa đi! Đừng có suốt ngày nói nhảm!"
Thư Nhan đưa tay lau đi giọt nước mắt lăn ra từ khóe mắt.
Cô hỏi: "Vậy tôi hỏi anh, Phó Ngôn Tụng, anh đang ở đâu?"
Giọng Phó Ngôn Tụng khựng lại: "Công ty."
Thư Nhan cười cay đắng, báo chí truyền thông đã chụp được ảnh anh cùng người yêu cũ vào khách sạn rồi, vậy mà giờ này anh vẫn dối trá bảo đang ở công ty.
Thư Nhan siết chặt điện thoại: "Đúng, tôi bị điên đấy!"
"Phó Ngôn Tụng, tôi đúng là đầu óc có vấn đề nên mới đi yêu anh!"
"Tôi với anh không còn gì để nói nữa, chín giờ sáng mai gặp nhau ở Cục Dân chính!"
Nói xong, Thư Nhan dập máy ngay lập tức.













