Ly Hôn Xong, Thân Phận Ẩn Của Cô Gây Chấn Động Toàn Cầu! – Chương 16: Cậu mang thai rồi sao?
Ly Hôn Xong, Thân Phận Ẩn Của Cô Gây Chấn Động Toàn Cầu!
Ánh nắng buổi chiều tháng Chín rất ấm áp, Thư Nhan đứng bên trạm xe buýt ven đường, mở điện thoại xem địa chỉ của Giải trí Trác Phạn.
Địa chỉ này là do Hà Hoài Dữ đưa cho cô hồi sáng. Theo lời Hà Hoài Dữ nói thì ông chủ hiện tại của Giải trí Trác Phạn chính là cậu ruột của anh, anh đã nói chuyện với cậu rồi, bên đó bảo cô hai giờ chiều qua phỏng vấn theo quy trình.
Chiếc xe buýt từ xa chạy lại, Thư Nhan cất điện thoại rồi bước lên xe.
Nửa tiếng sau, tại Giải trí Trác Phạn.
Người phỏng vấn nhanh chóng lật xem sơ yếu lý lịch, ngẩng đầu mỉm cười với Thư Nhan: "Cô Thư, lý lịch của cô rất xuất sắc. Về mức lương hàng tháng, chúng tôi có thể trả cho cô năm mươi triệu mỗi tháng, xin hỏi ngày mai cô có tiện đi làm luôn không?"
Thư Nhan gật đầu: "Được ạ."
"Được rồi, vậy xin mời cô tám giờ sáng mai mang theo giấy tờ cá nhân đến công ty làm thủ tục nhậm chức nhé." Người phỏng vấn nói.
Thư Nhan đứng dậy cảm ơn: "Vâng, cảm ơn anh."
Sau khi Thư Nhan rời đi, người phỏng vấn nhìn bức ảnh thẻ nền trắng của Thư Nhan trên sơ yếu lý lịch, thầm nghĩ người làm huấn luyện viên vũ đạo đi cửa sau này chắc cũng chỉ là một chiếc bình hoa, người đẹp đẽ mà thôi chứ chẳng có thực lực gì.
Còn về những giải thưởng ghi trên lý lịch, chắc cũng chỉ là viết đại vào để làm màu thôi.
Trên chuyến xe buýt quay trở lại bệnh viện, Thư Nhan nhận được điện thoại của Văn Hân Di.
Trong điện thoại, Văn Hân Di bảo ngày mai cô ấy lại phải đến thành phố khác để tập huấn nên tối nay muốn ăn cơm cùng Thư Nhan.
"Được thôi," Thư Nhan cầm điện thoại: "Vậy cậu muốn ăn gì? Để tớ đặt chỗ."
Văn Hân Di cười hì hì nói: "Ôi dạt, không cần cậu đặt đâu, tớ đặt xong rồi."
"Tớ gửi địa chỉ cho cậu nhé, tối nhớ qua đấy."
Tắt điện thoại, Văn Hân Di nhanh chóng gửi địa chỉ sang. Thư Nhan nhìn địa chỉ trên điện thoại, hình như là một quán lẩu mới mở.
Chiều tà buông xuống.
Vị trí cạnh cửa sổ trong quán lẩu, nồi lẩu nghi ngút khói, hương thơm ngào ngạt.
"Sáng mai tớ phải đi rồi." Văn Hân Di vừa nói vừa đưa chìa khóa nhà mình cho Thư Nhan: "Mấy ngày này cậu cứ ở chỗ tớ nhé."
Thư Nhan cất chìa khóa vào rồi nói: "Được, vậy đợt này cậu đi tập huấn bao lâu?"
Văn Hân Di gắp một đũa thịt rồi đáp: "Tớ chắc phải tập huấn khoảng một tháng đấy, cũng có thể nửa tháng là về rồi."
"Đúng rồi, trưa nay cậu bảo đàn anh Hà giới thiệu cậu đi phỏng vấn, buổi phỏng vấn thuận lợi không?"
Thư Nhan mỉm cười: "Rất thuận lợi."
Văn Hân Di "tặc tặc" mấy tiếng rồi bảo: "Chao ôi, vẫn là đàn anh Hà đáng tin cậy nha."
"Đáng tin hơn cái gã tồi Phó Ngôn Tụng đó nhiều."
Văn Hân Di vừa dứt lời thì đột nhiên trợn tròn mắt bất ngờ: "Ủa, Nhan Nhan, cậu nhìn hai người bên ngoài kìa, có phải là Phó Ngôn Tụng và Lục Hiểu Nghiên không?"
Thư Nhan nương theo ánh mắt của Văn Hân Di nhìn ra ngoài cửa kính sát đất.
Con phố đối diện đường, Lục Hiểu Nghiên đang khoác tay Phó Ngôn Tụng, nụ cười rạng rỡ. Tuy trên mặt Phó Ngôn Tụng không có biểu cảm gì nhưng hai người đứng rất gần nhau, giống như một cặp tình nhân nhỏ vậy.
Cuối cùng, họ cùng nhau bước vào một quán đồ nướng.
Thư Nhan nhìn quán đồ nướng đó, viền mắt cay xè.
Cô biết rõ Phó Ngôn Tụng là người ghét nhất những món ăn nhiều mùi dầu mỡ như thế này, anh thậm chí còn không cho phép cô nấu món nhiều dầu mỡ ở nhà vì chê mùi dầu mỡ rất khó chịu.
Cô nghĩ, tình yêu đúng là thứ vĩ đại, lại có thể khiến một người ghét mùi dầu mỡ như Phó Ngôn Tụng chấp nhận đi ăn đồ nướng cùng Lục Hiểu Nghiên.
Thư Nhan thu hồi ánh mắt, nhìn nồi lẩu đang sôi sùng sục trước mặt đột nhiên cảm thấy buồn nôn.
Cuối cùng, cô không kiềm chế được mà "oẹ" một tiếng.
Văn Hân Di bị Thư Nhan làm cho giật mình, cô ấy vội vàng đứng dậy rót nước cho Thư Nhan: "Nhan Nhan, cậu không sao chứ?"
Thư Nhan nhận lấy ly nước uống một ngụm nhỏ: "Tớ không sao."
"Chỉ là thấy hơi buồn nôn thôi."
Văn Hân Di nhíu mày: "Buồn nôn?"
Khựng lại một chút, cô ấy cẩn trọng cất tiếng hỏi: "Không lẽ cậu... mang thai rồi đấy chứ?"













