Ly Hôn Xong, Thân Phận Ẩn Của Cô Gây Chấn Động Toàn Cầu! – Chương 15: Giới thiệu công việc
Ly Hôn Xong, Thân Phận Ẩn Của Cô Gây Chấn Động Toàn Cầu!
Đầu dây bên kia, Văn Hân Di vẫn không ngừng chửi rủa, nhưng Thư Nhan lại chẳng thể lọt tai thêm chữ nào nữa.
Đêm qua Phó Ngôn Tụng còn tặng bù quà sinh nhật cho cô, còn dịu dàng gọi cô là "bà xã", vậy mà sáng sớm hôm nay đã đi đồng hành cùng Lục Hiểu Nghiên ăn sáng, thậm chí anh còn tự tay đút cho Lục Hiểu Nghiên ăn.
Chuyện ân ái ngọt ngào đêm qua của họ trông chẳng khác nào một trò hề.
Trong lòng Thư Nhan đắng ngắt, cay đắng cho bản thân ngốc nghếch tưởng rằng Phó Ngôn Tụng có tình yêu với mình, giờ nhìn lại mới thấy là do cô suy nghĩ quá nhiều rồi.
Phải rồi, Lục Hiểu Nghiên đã có con với Phó Ngôn Tụng rồi, giữa hai người họ mới là tình yêu. Còn cuộc hôn nhân của cô và Phó Ngôn Tụng không có tình yêu, chỉ là một vỏ bọc trống rỗng mà thôi.
Thấy Thư Nhan im lặng, Văn Hân Di cũng lo lắng, cô gọi tên Thư Nhan vài tiếng rồi nói tiếp: "Cậu cũng đừng đau lòng quá, đau lòng vì gã tồi đó không đáng đâu."
Thư Nhan xốc lại tinh thần nói vài câu với Văn Hân Di, sau đó kiếm đại một lý do rồi cúp điện thoại.
Vương Ma đứng một bên, cẩn thận quan sát phản ứng của Thư Nhan: "Phu nhân, cô không sao chứ ạ?"
Thư Nhan gượng cười một cái: "Vâng, cháu không sao."
Nói xong, cô quay người đi lên tầng.
Mấy phút sau, Thư Nhan cầm lấy áo khoác và túi xách của mình bước ra khỏi nhà.
Tại bệnh viện.
Lúc có tiếng gõ cửa phòng khám, Hà Hoài Dữ đang xem bệnh án của bệnh nhân.
Giây tiếp theo, cửa phòng khám mở ra.
Thư Nhan đứng ở cửa, lên tiếng có chút gò bó: "Đàn anh Hà, anh có thời gian không?"
"Em có chuyện muốn tìm anh."
Mắt Hà Hoài Dữ sáng lên, anh đứng dậy: "Có chứ."
Thư Nhan mỉm cười lịch sự: "Vậy chúng ta ra sân thượng trò chuyện được không?"
Gió trên sân thượng bệnh viện hơi lớn.
Hà Hoài Dữ đi sau lưng Thư Nhan, nhìn mái tóc dài của cô bị gió thổi rối tung, anh giơ tay định giúp cô chỉnh lại, nhưng khi sắp chạm vào tóc Thư Nhan thì lại rụt tay về.
"Đàn anh Hà." Thư Nhan dừng bước, ngập ngừng một chút rồi mới nói: "Em muốn hỏi mượn anh ít tiền."
"Được chứ." Hà Hoài Dữ sảng khoái đồng ý: "Em cần bao nhiêu? Năm trăm triệu đủ không?"
"Nếu không đủ thì anh..."
Thư Nhan vội vàng ngắt lời: "Không cần nhiều thế đâu!"
"Không dùng nhiều đến thế đâu ạ, em chỉ muốn mượn hai mươi triệu để xoay xở thôi, em sẽ đi tìm việc làm kiếm tiền trả anh."
Hà Hoài Dữ ngẩn người: "Hai mươi triệu?"
Thư Nhan nghe ra sự nghi hoặc trong giọng điệu của Hà Hoài Dữ. Đúng vậy, bên ngoài ai cũng biết cô là bà Phó, lẽ ra không thiếu tiền mới phải, sao lại không lấy nổi hai mươi triệu chứ?
Nhưng thực tế là hiện tại trong tay cô chỉ còn chưa đến một triệu.
Thư Duyệt bị bệnh, cô bán chiếc nhẫn cưới chỉ đổi lấy được hai trăm triệu, đều đã nộp hết vào viện phí phẫu thuật cho Thư Duyệt rồi. Hiện tại cô vẫn chưa tìm được việc làm, chưa có nguồn thu nhập nào.
Nếu không phải rơi vào tình cảnh bất đắc dĩ này, Thư Nhan cũng không muốn vay tiền Hà Hoài Dữ.
Hà Hoài Dữ nhận ra sự lúng túng của Thư Nhan nên vội vàng nói: "Được, tí nữa anh chuyển cho em."
"Đúng rồi, vừa rồi em bảo muốn tìm việc làm à?"
Thư Nhan gật đầu: "Vâng, hiện tại em cần tìm một công việc để kiếm tiền."
Hà Hoài Dữ mỉm cười: "Chuyện này dễ thôi. Để anh giới thiệu cho em một công việc."
"Anh có người họ hàng mở công ty giải trí, bên đó dạo này mới tuyển một đợt thực tập sinh mới. Thực tập sinh đều cần huấn luyện hát nhảy chuyên nghiệp, em nhảy giỏi như thế, đến đó làm huấn luyện viên vũ đạo chắc chắn không thành vấn đề."
Như sợ Thư Nhan có e ngại, Hà Hoài Dữ bổ sung thêm: "Về mặt mức lương em cứ yên tâm, anh chắc chắn sẽ giúp em thương lượng mức cao nhất."
Hà Hoài Dữ nhiệt tình giúp đỡ như vậy khiến Thư Nhan có chút ngại ngùng: "Đàn anh Hà, làm vậy có phiền anh quá không?"
"Hay là để em tự đi tìm việc thì hơn."
Hà Hoài Dữ vẫn mỉm cười: "Không phiền đâu, em đừng khách khí với anh làm gì."
"Mọi người đều là bạn bè, giúp đỡ lẫn nhau là chuyện nên làm. Chuyện này quyết định vậy đi nhé."
Thư Nhan đắn đo một hồi, cuối cùng vẫn gật đầu đồng ý: "Đàn anh Hà, vậy cảm ơn anh nhé."













