Hoắc Tiên Sinh Ngoan Ngoãn Sủng Tôi – Chương 456: Chương 457: Tôi mà đã ra tay thì làm gì có thứ gì không lấy được!
Hoắc Tiên Sinh Ngoan Ngoãn Sủng Tôi
"Đã thành ra thế này rồi mà trong đầu anh vẫn chỉ nghĩ đến chuyện đó!"
Thực ra cô bị anh nói trúng tim đen, phụ nữ lúc nào chẳng giữ thể diện, đặc biệt là chuyện tế nhị này làm sao chịu thừa nhận. Hơn nữa sức khỏe anh còn chưa tốt, cũng đâu thể thật sự làm gì được, thế mà cô vẫn bị anh trêu chọc!
Hoắc Minh Châu nằm xuống sofa, lấy tấm chăn nhỏ trùm kín mặt, không thèm đếm xỉa đến anh nữa.
Lục Khiêm giật giật tấm chăn: "Giận rồi à?"
Cô nằm im bất động.
Lục Khiêm ngồi xuống, nương theo hình dáng bên ngoài tấm chăn khẽ nhéo tai cô, rồi ghé sát nói nhỏ: "Là anh nhớ em, được chưa nào?"
Cô vẫn giữ im lặng. Lục Khiêm mím môi cười khẽ, bước trở lại giường bệnh nằm xuống.













