Hoắc Tiên Sinh Ngoan Ngoãn Sủng Tôi – Chương 455: Chương 456: Sự dịu dàng hiếm có, vẫn còn giận sao?
Hoắc Tiên Sinh Ngoan Ngoãn Sủng Tôi
Khi mọi người đã giải tán, phòng bệnh VIP rộng lớn trở nên yên tĩnh lại.
Bé Lục U đã ngủ một giấc no nê, lại được tặng bao nhiêu đồ bằng vàng lấp lánh, đang khoanh đôi chân béo múp míp ngồi đó chơi đùa. Bé Lục Thước ôm cuốn sách chăm chú đọc. Lục Khiêm tựa vào đầu giường, chăm chú nhìn con gái nhỏ.
Nhưng thỉnh thoảng anh lại đưa mắt nhìn Hoắc Minh Châu. Cô đang dọn dẹp phòng bệnh, vừa rồi người đến người đi để lại một số đồ đạc, cô thu dọn sắp xếp từng thứ một trông rất gọn gàng.
Lục Khiêm nhịn không được lên tiếng: "Làm việc nhà có vẻ nhanh nhẹn hơn trước rồi."
Hoắc Minh Châu cất món đồ cuối cùng xong thì khẽ vén tóc: "Cũng phải biết chút ít chứ, trong nhà có hai đứa trẻ, có những việc không thể chỉ trông cậy vào dì giúp việc mãi được."













