Hoắc Tiên Sinh Ngoan Ngoãn Sủng Tôi – Chương 37: Tối mai đến biệt thự của tôi, hửm?
Hoắc Tiên Sinh Ngoan Ngoãn Sủng Tôi
Dì Nguyễn trong miệng ngậm đầy máu và nước mắt, ra sức vùng vẫy!
"Ôn Mạn, con không được đi theo con súc sinh này!"
"Con làm vậy bắt dì phải ăn nói thế nào với ba con đây?"
Ngoài cửa vang lên một chuỗi tiếng bước chân, mấy người mặc cảnh phục bước vào. Dì Nguyễn ngẩn người ra một lúc, tiếp theo bà điên cuồng hét lớn: "Là tôi làm bị thương Cố Trường Khanh, các người bắt tôi đi! Mau bắt tôi đi... tôi tình nguyện ngồi tù! Ngồi tù cả đời cũng được! Đừng động vào Ôn Mạn... Cố Trường Khanh tôi cầu xin anh đừng động vào nó!"
Dì Nguyễn ôm đầu quỳ sụp xuống đất. Bà hận bản thân vô dụng, hận bản thân bốc đồng, càng hận bản thân dễ dàng bị Cố Trường Khanh khích tướng làm liên lụy đến Ôn Mạn.
Cảnh tượng này khiến những người mới đến không khỏi bất ngờ. Họ nhìn về phía Cố Trường Khanh: "Cố tiên sinh, chuyện này là..."













