Hoắc Tiên Sinh Ngoan Ngoãn Sủng Tôi – Chương 36: Quỳ gối cầu xin! Cố tiên sinh ngài đại nhân đại lượng
Hoắc Tiên Sinh Ngoan Ngoãn Sủng Tôi
Ánh mắt Ôn Mạn trống rỗng. Cô nhìn người đàn ông mình từng yêu thương sâu sắc này, cô cảm thấy thật xa lạ, cô thậm chí còn hoài nghi liệu bản thân đã từng thực sự hiểu hắn chưa? Nếu không, sao hắn có thể tàn nhẫn đến thế này!
Dì Nguyễn đến con gà còn không dám giết, sao lại dám cầm dao chứ? Rõ ràng là Cố Trường Khanh đã dùng lời lẽ khích tướng bà, thiết kế bẫy bà!
Ôn Mạn khẽ lên tiếng: "Cố Trường Khanh, coi như tôi cầu xin anh, buông tha cho tôi có được không?"













