Hoắc Tiên Sinh Ngoan Ngoãn Sủng Tôi – Chương 334: Điềm xấu bảy năm, Ôn Mạn em còn yêu anh không? 2
Hoắc Tiên Sinh Ngoan Ngoãn Sủng Tôi
Ngày hôm sau khi tỉnh dậy, anh nhìn thấy khuôn mặt của Ôn Mạn.
Cô đang ngồi xổm bên cạnh sofa, đắp lại chiếc chăn cho cái bàn chân nhỏ của Hoắc Tây.
Có lẽ vì đêm qua phát hiện ra bí mật của anh nên ánh mắt giữa hai vợ chồng có chút không tự nhiên, nhưng Ôn Mạn vẫn dịu dàng chu đáo như cũ:
"Sao lại cùng Hoắc Tây ngủ ở phòng sách thế này?"
Ánh mắt Hoắc Thiệu Đình nhìn chằm chằm vào cô, một lúc lâu sau mới cất giọng khàn đặc:
"Sợ làm thức giấc em thôi."
Cái cớ như vậy đôi bên đều tự hiểu rõ trong lòng.
Ôn Mạn không hỏi gì thêm, chỉ xoa xoa cái đầu nhỏ của Hoắc Tây và nói:
"Em đi làm bữa sáng đây."
Cô đứng dậy định rời đi nhưng cánh tay đã bị anh giữ chặt lấy, giọng Hoắc Thiệu Đình nén xuống rất thấp:
"Ôn Mạn, anh cũng muốn ăn món em làm."













