Hoắc Tiên Sinh Ngoan Ngoãn Sủng Tôi – Chương 333: Điềm xấu bảy năm, Ôn Mạn em còn yêu anh không? 1
Hoắc Tiên Sinh Ngoan Ngoãn Sủng Tôi
Hoắc Minh Châu khóc lóc thảm thiết, sà vào lòng Hoắc Thiệu Đình.
Ôn Mạn cũng đoán ra được phần nào, khẽ vuốt ve mái tóc cô, rồi đưa mắt ra hiệu cho Hoắc Thiệu Đình.
Cô đi đến bên cạnh Nguyễn Di, mỉm cười gửi lời cảm ơn đến mấy nhân viên mặc sắc phục kia.
Nguyễn Di cũng lờ mờ đoán ra ý tứ, tiễn người rời đi.
Trong nhà khó khăn lắm mới yên ắng trở lại, chỉ còn tiếng khóc nghẹn ngào của Hoắc Minh Châu, bé Thước Thước có chút ngơ ngác không biết phải làm sao, Ôn Mạn đi tới ôm lấy thằng bé, dịu dàng nói:













