Hoắc Tiên Sinh Ngoan Ngoãn Sủng Tôi – Chương 215: Đau! Tiểu Hoắc Tây, sinh non rồi!
Hoắc Tiên Sinh Ngoan Ngoãn Sủng Tôi
Ôn Mạn biết, anh đã quyết định rồi.
Lòng con bé khá khó chịu, khẽ hỏi: "Khi nào đi?"
"Sáng mai!"
Ôn Mạn rõ ràng sửng sốt.
Sau đó con bé quay đầu lặng lẽ nhìn ra ngoài cửa sổ xe, không nói gì nữa...
Buổi tối Hoắc Thiệu Đình tự dọn hành lý, còn dỗ dành con bé vài câu.
Ôn Mạn không vui nổi.
Lúc ngủ, con bé cũng quay lưng về phía anh, suốt cả đêm con bé đều ngủ không yên.
Trời vừa hửng sáng, Hoắc Thiệu Đình nhẹ nhàng bước xuống giường, hôn lên môi Ôn Mạn một cái, khàn giọng nói: "Anh đi đây!"
Ôn Mạn tỉnh dậy từ trong giấc mộng.
Con bé nhớ đến máu trong mơ, con bé sợ hãi!
Con bé ôm chặt lấy eo Hoắc Thiệu Đình, con bé cảm thấy bụng dưới âm ỉ chuyển động, giọng nói khi nói chuyện cũng có chút run rẩy: "Hoắc Thiệu Đình, anh đừng đi, em cảm thấy không thoải mái!"
Hoắc Thiệu Đình khẽ xoa bụng con bé.













