Hoắc Tiên Sinh Ngoan Ngoãn Sủng Tôi – Chương 214: Hoắc Thiệu Đình, tôi cầu anh đừng đi!
Hoắc Tiên Sinh Ngoan Ngoãn Sủng Tôi
Hoắc Thiệu Đình gặp Ôn Mạn ở hậu viện.
Phòng ngủ tông màu hồng nhạt, khoảng 50 mét vuông, bày trí ấm áp, nhìn là biết do Lục Khiêm chuẩn bị cho con bé.
Trong phòng ngủ bật điều hòa ấm áp, vô cùng dễ chịu.
Ôn Mạn ngủ trên sofa, chỉ đắp một chiếc chăn mỏng lên bụng dưới.
Tiểu Bạch cuộn mình dưới chân con bé, cũng giả vờ ngủ.
Hoắc Thiệu Đình đi vào, Tiểu Bạch mở mắt chó ra, nhìn anh một cái rồi lại nhắm mắt, xem anh như không khí.
Hoắc Thiệu Đình cúi người, hôn sâu vào con bé.
Ôn Mạn tỉnh lại.
Hoắc Thiệu Đình lại hôn thật lâu mới nằm cạnh con bé, anh khàn giọng: "Trước kia em lạnh nhạt anh thấy buồn, bây giờ em như thế này anh chỉ thấy là tình thú, rất muốn bắt nạt em!"
Ôn Mạn khàn giọng: "Anh thật không biết xấu hổ!"
Hoắc Thiệu Đình cười, ôm eo con bé, bảo con bé đừng động đậy.













