Hoắc Tiên Sinh Ngoan Ngoãn Sủng Tôi – Chương 140: Đến đây đi, tổn thương lẫn nhau đi!
Hoắc Tiên Sinh Ngoan Ngoãn Sủng Tôi
Hoắc Thiệu Đình nhìn đăm đăm vào cô.
Ôn Mạn say rồi, tận sâu trong đáy mắt cô toàn là sự đau khổ không hề che giấu.
Trong lòng anh chấn động một cái.
Thích anh làm cô đau khổ đến như vậy sao?
Hoắc Thiệu Đình khẽ vuốt bờ môi cô, giọng nói mang theo một chút dịu dàng nồng đượm: "Chúng ta làm hòa, giống như trước kia, hửm?"
Ôn Mạn rủ hàng mi xuống, hàng lông mi dài dày không ngừng run rẩy nhẹ nhàng.
"Hoắc Thiệu Đình, tôi không cần anh."
Hoắc Thiệu Đình siết chặt lòng bàn tay, siết rồi lại siết.
Anh bỗng nhiên cởi dây an toàn của cô ra, xuống xe bế xốc cô ra ngoài.
Gió đêm thổi qua mặt.
Ôn Mạn tỉnh táo hơn một chút, cô mới phát hiện ra anh phóng xe đến căn hộ của anh rồi.
"Hoắc Thiệu Đình, tôi muốn về nhà."













