Hoắc Tiên Sinh Ngoan Ngoãn Sủng Tôi – Chương 139: Ôn Mạn, tôi khá là nhớ em đấy
Hoắc Tiên Sinh Ngoan Ngoãn Sủng Tôi
Ôn Mạn khựng bước chân.
Cô cụp mắt cười cười: "Hoắc Thiệu Đình, chúng ta vốn dĩ đã là người của hai thế giới rồi. Tôi sống thế nào, tôi sống thành dáng vẻ ra sao, không có nửa điểm quan hệ nào với anh cả."
Nếu như anh tưởng rằng cô hối hận thì anh nghĩ sai rồi!
Ôn Mạn đầu cũng không ngoảnh lại mà rời đi.
Cô quay lại phòng bao, bầu không khí vẫn rất tốt, chỉ có vị giám đốc Lâm kia ánh mắt mang đầy ý vị sâu xa.
Lại có người bắt đầu mời rượu.
Chị Lê không cho, muốn tự mình thay thế.
Người nọ khá có chút địa vị, không tránh khỏi giữ kẽ: "Giám đốc Lê, ra ngoài làm ăn kinh doanh làm gì có chuyện không uống rượu chứ! Trên bàn rượu không phân biệt nam nữ, hơn nữa... Cô giáo Ôn trông thì nhu nhu nhược nhược, nhưng cái khí thế vừa nãy đúng là đấng quần thoa không nhường nhịn đấng râu mày đâu nhé!"













