Đứa Con Trời Tặng: Tình Yêu Bá Đạo Của Người Bố Đế Quốc – Chương 1: Mang thai gặp phải bạn trai ngoại tình
Đứa Con Trời Tặng: Tình Yêu Bá Đạo Của Người Bố Đế Quốc
“Cô có thai rồi.”
Nghe lời bác sĩ, Kiều Nhan Mộng sững sờ. Thời gian này cô thường xuyên nôn mửa, tiêu chảy, cứ ngỡ chỉ là do ăn uống không tiêu.
Bác sĩ quan sát sắc mặt cô rồi nói tiếp: “Cô cân nhắc xem có muốn giữ đứa trẻ không? Nếu không muốn thì có thể chuẩn bị phá thai.”
Kiều Nhan Mộng hoàn hồn, lắc đầu: “Bác sĩ kê cho tôi ít thuốc dưỡng thai đi.”
Cô cầm thuốc rời khỏi bệnh viện, ký ức nóng bỏng của một tháng trước lại hiện về trong tâm trí. Vòng tay rắn chắc, nhiệt độ cơ thể rực cháy và những cú va chạm mạnh mẽ của người đàn ông đó khiến mặt cô không tự chủ được mà đỏ bừng.
Đứa trẻ đến hơi bất ngờ, nhưng đây là kết tinh tình yêu giữa cô và bạn trai Mộ Nam Hiên, cô sẽ sinh nó ra.
Kiều Nhan Mộng về đến căn nhà tân hôn, vừa đẩy cửa vào, những âm thanh ám muội, phóng đãng đã ập vào mặt.
“Anh rể… anh giỏi quá đi.”
Toàn thân cô run rẩy, không thể tin nổi tiến về phía phòng ngủ. Cảnh tượng xác thịt trắng hếu trên giường khiến cô uất hận đến mức nổ đom đóm mắt: “Các người… các người đang làm cái gì vậy?”
Hai người trên giường bị dọa cho giật bắn mình, Mộ Nam Hiên lập tức kéo chăn che kín cả hai.
Nhưng Kiều Nhan Mộng vẫn nhìn rõ khuôn mặt đó.
Kiều Tuyết Uyển, cô em gái ngoan hiền của cô. Vì thất lạc từ nhỏ mới tìm về được nên cả nhà đều hết mực cưng chiều. Kiều Nhan Mộng toàn phải dùng lại đồ thừa của Kiều Tuyết Uyển, vậy mà không ngờ, đến cả bạn trai cô ta cũng muốn cướp!
“Chị, chị đừng hiểu lầm.” Kiều Tuyết Uyển ra vẻ hoảng hốt, yếu ớt nói: “Em và anh Nam Hiên không như chị nghĩ đâu, chỉ là… em quá thích anh ấy, không kiềm chế được tình cảm. Nếu chị muốn giận thì cứ trách em đi!”
“Chát!”
Kiều Nhan Mộng tát thẳng vào mặt cô ta một cái.
Kiều Tuyết Uyển trợn mắt, dường như không ngờ cô thật sự dám đánh mình. Cô ta ôm mặt khóc không thành tiếng: “Chị, chị đánh đi, đánh đến khi nào chị nguôi giận thì thôi, chỉ cần chị đừng giận anh Nam Hiên là được!”
Dáng vẻ yếu đuối đó lập tức khơi dậy bản năng bảo vệ của Mộ Nam Hiên, hắn xót xa ôm lấy cô ta: “Kiều Nhan Mộng, dù sao Uyển Nhi cũng là em gái cô, sao cô có thể đánh cô ấy như vậy! Chúng tôi chỉ là ngoài ý muốn thôi.”
Kiều Nhan Mộng thấy buồn nôn, nôn thẳng lên người Mộ Nam Hiên!
Sắc mặt người đàn ông tối sầm lại.
Cô lau miệng, nghĩ đến đứa trẻ lại càng thêm tuyệt vọng và phẫn nộ: “Mộ Nam Hiên, anh còn giả bộ cái gì! Một câu ngoài ý muốn mà che đậy được sự thật anh phản bội tôi sao? Những năm tháng tươi đẹp nhất của tôi đều dâng hiến cho loại đàn ông dùng nửa thân dưới để suy nghĩ như anh rồi!”
Mộ Nam Hiên không nói nên lời, Kiều Tuyết Uyển kịp thời lên tiếng: “Chị à, chị đừng như vậy. Chị lúc nào cũng cổ hủ như thế, đàn ông ai chẳng có nhu cầu cần giải quyết. Em là em gái tốt của chị, cũng chỉ muốn giúp hai người thôi! Chị yên tâm, em tuyệt đối không làm ảnh hưởng đến hai người đâu, giờ em đi ngay đây!”
Cô ta định rời đi thì đột nhiên thấy một tờ giấy rơi ra từ túi của Kiều Nhan Mộng. Cầm lên xem, cô ta kinh ngạc đưa cho Mộ Nam Hiên.
Kiều Nhan Mộng lạnh lùng chờ đợi phản ứng của hắn.
Nào ngờ, Mộ Nam Hiên nổi trận lôi đình: “Kiều Nhan Mộng, đồ đàn bà lăng loàn, cô còn mặt mũi nào nói tôi? Cô mang thai con của thằng hoang nào?”
Tim Kiều Nhan Mộng rơi xuống hầm băng: “Mộ Nam Hiên, tôi không giống loại giống đực như anh! Ngày mùng 9 tháng trước, tại khách sạn Ngọc Cảnh, anh quên rồi sao?”
“Láo tóet! Lúc đó tôi còn đang đi công tác ở nước ngoài!” Mộ Nam Hiên tức điên người.
Người mà hắn bấy lâu nay chưa chiếm được, hóa ra đã mất đi lần đầu tiên vào tay kẻ khác.
Đầu óc Kiều Nhan Mộng cũng trống rỗng trong giây lạt. Cô đoán có khi nào Mộ Nam Hiên lừa mình không, nhưng rồi nhanh chóng nghĩ đến việc hôm đó chính Kiều Tuyết Uyển là người báo cô đến khách sạn.
“Là cô!”
Nhìn thấy sự đắc ý trong mắt Kiều Tuyết Uyển, Kiều Nhan Mộng biết mình đã bị lừa. Cô phẫn hận lao lên định xé xác cô ta, nhưng lại bị Mộ Nam Hiên hất mạnh ra.
Cô đập người vào tủ, cơn đau dữ dội ập đến, vùng bụng đau như bị xé rách.
Mới một tháng, là lúc đứa trẻ yếu ớt nhất…
Máu từ từ chảy ra.
Kiều Nhan Mộng vô cùng hoảng loạn: “Đưa tôi, đưa tôi đi bệnh viện!”
Nhưng Mộ Nam Hiên lại đứng từ trên cao nhìn xuống sự đau đớn của cô, nghiến răng nói: “Đứa bé mất đi cũng tốt. Kiều Nhan Mộng, phá đứa trẻ này đi, tôi sẽ cân nhắc việc tiếp tục tổ chức đám cưới với cô.”
Đồ điên!
Trái tim Kiều Nhan Mộng hoàn toàn nguội lạnh. Cô cảm nhận được sự sống của đứa trẻ đang trôi mất, cố hết sức chạy ra ngoài. Không ngờ một chiếc xe lao tới đâm sầm vào cô. Kiều Nhan Mộng cảm thấy một cơn đau thấu xương, thế giới dần chìm vào bóng tối…













