Đứa Con Trời Tặng: Tình Yêu Bá Đạo Của Người Bố Đế Quốc – Chương 2: Về nước nhặt được một bé con đáng yêu
Đứa Con Trời Tặng: Tình Yêu Bá Đạo Của Người Bố Đế Quốc
Thời gian thấm thoát thoi đưa, chớp mắt đã năm năm trôi qua.
Sân bay Giang Thành.
Một người phụ nữ mặc áo đen trễ vai, váy ngắn xẻ tà màu đỏ thẫm đẩy vali bước đi, thu hút vô số ánh nhìn.
Chiếc kính râm lớn che đi nửa khuôn mặt, càng làm nổi bật đường nét tinh tế, vòng eo thon gọn và đôi chân dài trắng nõn như tuyết.
“Ừ, tôi đến nơi rồi. Yên tâm, nơi này tôi rành lắm.” Đôi môi đỏ của Kiều Nhan Mộng hơi nhếch lên, tư thái ung dung nhưng ánh mắt lại lạnh lùng sắc bén.
Năm năm trước, đứa bé đó chỉ giữ được bảy tháng. Kiều Nhan Mộng từng chìm trong đau khổ, sau đó theo ân nhân cứu mạng ra nước ngoài học tập nhiều năm.
Nay công việc thay đổi, cô quay lại Giang Thành.
Cũng đã đến lúc khiến những kẻ đó phải trả giá!
Đang định bắt xe ở cửa, Kiều Nhan Mộng bỗng thấy một bóng nhỏ ở phía xa.
Đó là một cậu bé, đang đứng ngơ ngác giữa lòng đường.
Ngay phía sau, một chiếc xe đen lao tới với tốc độ cực nhanh, mắt thấy sắp đâm trúng!
Kiều Nhan Mộng vứt vali sang một bên.
“Kít ——”
Tiếng lốp xe ma sát với mặt đường chói tai, vết xước do va chạm với mặt đường đau rát như lửa đốt!
Kiều Nhan Mộng ôm lấy cậu bé né được chiếc xe. Không kịp để ý đến vết thương, cô vội vàng kiểm tra tình trạng của bé.
Cậu bé khoảng bốn, năm tuổi, ngũ quan tinh xảo như tạc, trông vô cùng đáng yêu nhưng cũng rất đáng thương. Đôi mắt đen láy vẫn còn vẻ hoảng sợ và lạc lõng nhìn Kiều Nhan Mộng đầy tủi thân.
Lòng Kiều Nhan Mộng chợt mềm đi.
Cô thầm nghĩ, nếu con mình còn sống, chắc cũng lớn chừng này rồi!
Cha mẹ kiểu gì mà bất cẩn thế, lại để con một mình trên đường lớn!
Nếu cô không kịp nhìn thấy thì đã xảy ra chuyện lớn rồi!
“Bé con, ba mẹ con đâu?” Kiều Nhan Mộng dịu dàng hỏi.
Cậu bé khẽ lắc đầu.
“Họ có ở đây không?” Kiều Nhan Mộng cố gắng giữ giọng điệu thân thiện: “Hay con có biết số điện thoại của họ không?”
Cậu bé vẻ mặt ngây ngô, đôi mắt to như quả nho đen đầy vẻ mịt mờ.
Kiều Nhan Mộng bắt đầu lo lắng.
Giờ phải làm sao đây?
Chẳng biết gì cả, cũng không thể bỏ mặc đứa trẻ ở đây.
Tài xế taxi đã bắt đầu giục: “Cô gái ơi, có đi không? Ở đây không được đậu xe lâu đâu!”
Cô còn việc quan trọng phải bàn, nhưng không thể bỏ lại bé con, đành chọn cách vẹn cả đôi đường: “Bé con, con có muốn tạm thời về nhà với cô không?”
Cậu bé nhìn cô với đôi mắt dè dặt nhưng vô cùng đáng yêu. Kiều Nhan Mộng tưởng bé không muốn, đành nói: “Vậy được rồi, cô đưa con đến đồn cảnh sát nhé, các chú cảnh sát sẽ giúp con tìm người thân!”
Giây tiếp theo, cậu bé lắc đầu lia lịa, bàn tay nhỏ mềm mại nắm chặt lấy tay Kiều Nhan Mộng, đôi mắt rưng rưng nhìn cô.
Ngay lập tức, trái tim Kiều Nhan Mộng tan chảy.
Trời ơi, chỉ muốn bắt cóc về nuôi luôn thôi.
Cuối cùng, Kiều Nhan Mộng bế cậu bé lên xe.
Nào ngờ, họ vừa đi khỏi thì hàng chục vệ sĩ đã ập đến.
Không tìm thấy người, lại nhìn thấy người đàn ông tỏa ra sát khí như ác ma đang tiến tới, đám vệ sĩ sợ đến mức không dám ngẩng đầu.
“Người đâu?” Người đàn ông có gương mặt cương nghị, tuấn tú thốt ra hai chữ lạnh lùng như gió tuyết.
Trợ lý dẫn đầu run cầm cập, suýt phát khóc: “Thưa ngài, chúng tôi đã tìm khắp nơi rồi mà không thấy thiếu gia!”
Đôi mắt người đàn ông tối sầm, bão tố sắp sửa ập đến.
Mọi người sợ đến mức không dám thở mạnh.
“Tìm! Không tìm thấy thì không cần quay về nữa!”
Kiều Nhan Mộng vẫn đến đồn cảnh sát đăng ký trước rồi mới đưa bé con về khách sạn. Họ vừa vào phòng thì cửa bị đạp tung, một đám vệ sĩ rầm rộ tràn vào, nhìn như đang quay phim hành động.
Kiều Nhan Mộng nhanh chóng bế bé con lùi lại, cảnh giác nhìn đám người này. Khi nhìn thấy người đàn ông dẫn đầu, cô sững sờ vì vẻ ngoài của hắn!
Người đàn ông có bờ vai rộng vững chãi, ngũ quan sắc sảo. Bộ vest đen cắt may tinh tế toát lên vẻ cao quý, khí chất áp đảo người khác.
Bé con vừa thấy hắn liền rúc vào lòng Kiều Nhan Mộng, nhưng giây tiếp theo đã bị hắn mạnh bạo giành lấy.
Dám cướp người công khai sao!
“Anh là ai?” Kiều Nhan Mộng có chút bực mình.
Người đàn ông không trả lời, gương mặt u ám như nước, “Chát chát” hai cái tát thẳng vào mông bé con.
Bé con lập tức khóc nức nở, mắt đỏ hoe, chóp mũi cũng hồng lên vì tủi thân.
Kiều Nhan Mộng thấy vậy xót xa vô cùng, phẫn nộ lao lên tấn công hắn. Nhưng người đàn ông nhạy bén né được, thậm chí còn nhanh chóng khóa chặt hai tay cô ra sau lưng, ép cô vào tường!













