Dù Biết Là Trà Xanh Nhưng Vẫn Bị Câu Dẫn – Chương 37
Dù Biết Là Trà Xanh Nhưng Vẫn Bị Câu Dẫn
Rốt cuộc Nguyên Dực đã chụp bao nhiêu bức ảnh của cô, Du Phù không biết, cũng không dám hỏi nữa. Ngày thường hắn đã khó chọc, bây giờ uống rượu vào lại càng khiến người ta không tài nào đoán biến được.
Cô bọc chặt chiếc áo khoác trên người, đôi mày ngài nhíu lại, mặt đầy vẻ không vui: "Tôi muốn về nhà."
"Tôi uống rượu rồi."
Nguyên Dực ngồi xuống bên cạnh cô.
Sofa lún xuống một góc, Du Phù cũng căng thẳng theo. Cô nghiêng đầu nhìn hắn, không hiểu hắn nói câu này có ý gì.
Liền bị đối phương bắt trọn ánh mắt dò xét, hắn kéo chân cô qua, đè lên chân mình, nửa thân trên lười biếng ngửa ra sau, hai bàn tay đều đặt trên đầu gối cô. Trong nháy mắt, tư thế của hai người trở nên thân mật, cứ như thể mối quan hệ của bọn họ thân thiết lắm vậy.
Du Phù cảm thấy mình giống như một bức tượng, không động đậy nổi.













