Dù Biết Là Trà Xanh Nhưng Vẫn Bị Câu Dẫn – Chương 36
Dù Biết Là Trà Xanh Nhưng Vẫn Bị Câu Dẫn
Bên ngoài trời vừa tảng sáng, Nguyên Dực mới về đến nhà.
Đèn trong nhà vẫn bật, hắn vừa bước tới liền nhìn thấy những mảnh ảnh vỡ vụn rơi vãi đầy đất, có mảnh ngửa mặt nền trắng lên, có mảnh ngửa mặt màu sắc lên, không cách nào ghép lại thành một bức tranh hoàn chỉnh. Nhưng hắn có dự cảm, có thể đoán được đây là cái gì.
Chưa kịp để tâm, hắn đã bị bầu không khí im ắng như tờ của phòng khách thu hút ánh nhìn, nhìn qua đó, không một tiếng động. Theo phản xạ, hắn nghĩ rằng Du Phù không nghe lời hắn mà đã chạy về nhà rồi. Cảm giác đó rất vi diệu, giống như tim thắt lại sau khi thức đêm dài, không đau không ngứa, nhưng lại khó lòng ngó lơ.
Hắn sải bước đi vào trong phòng khách.
Bước chân chợt khựng lại.













