Đích Nữ Mang Phượng Quan Về Kinh – Chương 6: Giả tạo?
Đích Nữ Mang Phượng Quan Về Kinh
Thọ yến hôm nay được tổ chức tại sảnh hoa của Quốc công phủ. Vì Trường Công chúa đã sớm nói muốn nhân dịp này tổ chức hội thơ cho náo nhiệt, nên phủ đã chuẩn bị sẵn sàng mọi thứ, hội thơ kết thúc là vừa lúc khai tiệc.
Khi Công chúa và mọi người lần lượt vào chỗ, Tô Nguyệt Hề tụt lại vài bước đứng phía sau. Tô Nhu thấy vậy vội sấn tới, giả vờ thân mật khoác tay nàng, hạ thấp giọng hỏi: "Muội muội, sao muội lại đến đây? Hôm nay chẳng phải muội nói không đến sao?"
Tô Nhu đã chuẩn bị tâm thế để tỏa sáng hôm nay, vậy mà Tô Nguyệt Hề lại âm thầm xuất hiện, đánh cho ả một đòn bất ngờ. Nếu nàng không đến, chiếc trâm của Công chúa đáng lẽ đã thuộc về ả rồi.
Ánh mắt Tô Nhu nhìn chằm chằm vào chiếc trâm trên đầu Tô Nguyệt Hề, lộ rõ vẻ tham lam.
Tô Nguyệt Hề thu hết vẻ tham lam đó vào mắt, thầm cười lạnh. Nàng quá hiểu ả, tự nhiên biết ả đang nghĩ gì. Nàng nén cơn buồn nôn mà không đẩy ả ra: "Sinh nhật ông ngoại, muội không đến thì không hợp lẽ."
"Muội nói cũng đúng, tỷ chỉ lo cơ thể muội chưa hồi phục hẳn thôi."
"Đa tạ tỷ tỷ quan tâm."
Bà ngoại sau khi ngồi xuống định gọi Tô Nguyệt Hề lại ngồi cạnh mình, nhưng thấy hai chị em đang khoác tay thì thầm nên không gọi nữa, mà sai người kê thêm một chiếc ghế bên cạnh vị trí của nàng để hai người cùng ngồi.
Sự sắp xếp này khiến Tô Nhu vô cùng mãn nguyện. Lúc nãy ả vờ thân mật là một chuyện, quan trọng hơn chính là cái chỗ ngồi này. Vốn dĩ với thân phận của ả, ả không được ngồi hàng đầu mà phải ngồi phía sau.
Nhìn Tô Nhu hớn hở ngồi xuống, Tô Nguyệt Hề không nói gì, cũng ngồi vào chỗ.
Đại Trưởng Công chúa nhìn quanh một lượt rồi chủ động lên tiếng: "Hôm nay là sinh nhật cậu, hội thơ này lấy chủ đề chúc thọ. Bổn cung lấy chiếc ngọc như ý này làm phần thưởng, ai làm thơ hay nhất, ngọc như ý sẽ thuộc về người đó."
Nói rồi bà sai người mang phần thưởng ra, đó là một chiếc ngọc như ý tinh xảo, màu sắc trong suốt, nhìn là biết vật phẩm từ trong cung.
Khoảnh khắc ngọc như ý xuất hiện, mắt Tô Nhu không rời được giây nào. Nếu có được nó thì tốt biết mấy. Nghĩ đoạn, ả nhìn sang Tô Nguyệt Hề ngồi cạnh. Có nàng ở đây, làm sao ả giành được giải nhất?
Nhanh chóng, Công chúa sai người phát giấy bút cho những ai muốn tham gia. Tô Nhu cũng lấy giấy bút, nhưng Tô Nguyệt Hề thì không. Thấy vậy, ả hỏi: "Muội muội, muội không tham gia sao?"
"Chắc vì cơ thể chưa khỏe hẳn nên muội không đủ sức làm thơ, hôm nay đành trông chờ vào tỷ tỷ vậy." Tô Nguyệt Hề đáp xong liền đứng dậy xin phép đi thay y phục. Nghe câu trả lời này, Tô Nhu mừng rỡ trong lòng, ngoài mặt vờ hỏi han vài câu. Đợi nàng đi khỏi, ả lập tức cầm bút làm thơ ngay.
Tô Nguyệt Hề dẫn Xuân Đình rời khỏi sảnh hoa, quay đầu lại nhìn một cái. Tô Nhu đang múa bút thành văn, dáng vẻ đầy tự tin như thể đã biết chắc bài thơ của mình sẽ là hay nhất hôm nay.
Thấy cảnh này, nàng thu hồi ánh mắt nhìn Xuân Đình: "Thứ ta bảo ngươi chuẩn bị đã xong chưa?"
"Theo lời dặn của tiểu thư, nô tỳ đã chuẩn bị xong xuôi rồi ạ."
"Đi lấy đi."
Đợi Xuân Đình đi khỏi, Tô Nguyệt Hề nhếch môi cười mỉa mai.
Kiếp trước Tô Nhu đã đạo bài thơ chúc thọ của nàng để tỏa sáng trong ngày này. Giờ nàng cố ý rời đi là để ả tiếp tục đạo thơ như kiếp trước. Việc nàng cần làm chính là đích thân lột mặt nạ của ả trước mặt mọi người.
Mười lăm phút sau, Tô Nguyệt Hề cùng Xuân Đình quay lại sảnh hoa. Không khí đang rất sôi nổi, vị trí quán quân hội thơ đã được định đoạt.
Tô Nguyệt Hề nhìn Tô Nhu đang đứng giữa sảnh, thầm cười lạnh, quả nhiên người thắng cuối cùng vẫn là ả.
Đại Trưởng Công chúa đang định sai Trương ma ma trao ngọc như ý cho Tô Nhu, thấy Tô Nguyệt Hề về liền cười hỏi: "Nguyệt Hề, vừa nãy con đi đâu vậy?"
"Bẩm Công chúa, thần nữ vừa đi thay y phục ạ."
"Nguyệt Hề, tài danh của con bổn cung cũng có nghe qua, sao hôm nay không cầm bút viết một bài?"
Tô Nguyệt Hề đứng dậy đi đến bên cạnh Tô Nhu, dịu dàng đáp: "Thần nữ mấy ngày trước cơ thể không khỏe mới vừa hồi phục, nên hôm nay tinh thần không được tốt, không thể làm thơ ạ."
Nghe vậy, bà ngoại vội vẫy tay gọi nàng: "Nguyệt Nguyệt, cơ thể không khỏe sao không nói với bà ngoại?"
Nàng đi tới chỗ bà, trấn an: "Bà ngoại đừng lo, Nguyệt Nguyệt không có gì đáng ngại nữa rồi."
"Cái con bé này, chuyện như vậy sao lại giấu bà?"
"Con chỉ là không muốn bà lo lắng thôi. Tuy hôm nay con không thể làm thơ tại chỗ, nhưng mấy ngày trước con đã làm sẵn một bài và bảo Xuân Đình mang đi đóng khung để tặng ông ngoại ạ."
Nói rồi nàng bảo Xuân Đình mang bức thơ đã đóng khung trao cho Thôi quản sự bên cạnh Thành Quốc công, rồi tinh nghịch hỏi: "Món quà này của Nguyệt Nguyệt, ông ngoại có thích không?"
Thành Quốc công nghe vậy cười ha hả, không giấu nổi vẻ cưng chiều: "Thích, thích chứ. Chỉ cần là đồ con tặng, ông ngoại đều thích hết."
Đại Trưởng Công chúa cũng cười nói: "Nguyệt Hề thật có lòng, hèn gì cậu lại thương con đến vậy. Cậu à, cậu đừng có giữ khư khư một mình, cho bổn cung xem thử Nguyệt Hề làm bài thơ thế nào."
Thành Quốc công vui vẻ bảo Thôi quản sự mở bức thơ ra cho mọi người cùng chiêm ngưỡng.
Thôi quản sự làm theo, nét chữ của Tô Nguyệt Hề hiện ra trước mắt Thành Quốc công. Ông đang định bảo quản sự đưa cho quan khách xem, nhưng khi nhìn rõ nội dung bên trong, sắc mặt ông bỗng thay đổi. Ông đột ngột đứng dậy, giật phắt bức thư từ tay quản sự xuống.
Chứng kiến cảnh này, Đại Trưởng Công chúa ngỡ ngàng: "Cậu, có chuyện gì vậy?"
Thành Quốc công không đáp, vẻ mặt đã vô cùng khó coi.
Bà ngoại cũng thu lại nụ cười, nhìn sang Tô Nguyệt Hề ngồi cạnh. Nàng cũng lộ vẻ kinh ngạc, như không hiểu chuyện gì đang xảy ra.
Vân Hằng ngồi cạnh Công chúa, từ vị trí của mình có thể nhìn rõ nội dung trong tay Thành Quốc công. Sau khi nhìn kỹ, hắn khẽ cười một tiếng, nhưng tiếng cười đầy vẻ mỉa mai: "Chuyện này đúng là thú vị thật."













