Đích Nữ Mang Phượng Quan Về Kinh – Chương 5: Cái mặt này Tô Nguyệt Hề mất chắc rồi!
Đích Nữ Mang Phượng Quan Về Kinh
"Cậu sao lại đa lễ thế này? Mau đứng lên đi."
Đại Trưởng Công chúa cười tươi đi đến trước mặt Thành Quốc công, đích thân đỡ ông dậy.
Xét theo vai vế, Thành Quốc công là em họ xa của Đức Huệ Thái hậu, là cậu họ của Hoàng đế và Đại Trưởng Công chúa. Nhưng bất kể là ai, hai anh em họ đều tôn kính gọi ông một tiếng cậu.
Cậu họ, cậu, tuy chỉ kém một từ nhưng ý nghĩa lại hoàn toàn khác biệt.
Thành Quốc công đứng dậy tạ ơn: "Vi thần tạ ơn Đại Trưởng Công chúa."
Thấy Thành Quốc công vẫn giữ kẽ lễ nghi như vậy, bà liền đi đến bên cạnh Thành Quốc công Phu nhân, cười trêu: "Mợ à, cậu cứ khách khí thế này, sau này bổn cung không dám đến nữa đâu."
Nghe vậy, bà ngoại cười hỉ hả: "Công chúa còn không biết sao, cái ông nhà tôi này đúng là đầu gỗ, bướng bỉnh lắm."
Lời của bà ngoại khiến mọi người đều bật cười, nụ cười trên môi Đại Trưởng Công chúa cũng đậm thêm vài phần. Sau đó, ánh mắt bà bị thu hút bởi Tô Nguyệt Hề đứng bên cạnh bà ngoại: "Đây là Nguyệt Nguyệt phải không? Mau lại đây cho bổn cung xem nào."
Tô Nguyệt Hề nghe tiếng gọi liền tiến lên hành lễ: "Thần nữ thỉnh an Đại Trưởng Công chúa."
"Đứa nhỏ ngoan." Đại Trưởng Công chúa đỡ Tô Nguyệt Hề dậy, kéo nàng lại gần mình, nhìn ngắm một hồi rồi khen ngợi với bà ngoại: "Người ta nói con gái lớn mười tám lần thay đổi, Nguyệt Nguyệt giờ càng lúc càng trổ mã xinh đẹp, bổn cung nhìn mà thấy yêu quá."
Nghe lời khen dành cho Tô Nguyệt Hề, bà ngoại cười không khép được miệng, bà thích nhất là nghe người ta khen đứa cháu ngoại cưng này.
Tô Nguyệt Hề hơi cúi đầu, lộ vẻ thẹn thùng, khiến Đại Trưởng Công chúa càng thêm yêu mến. Thấy nàng ăn mặc giản dị, bà liền trực tiếp tháo chiếc trâm bộ dao hình phượng ngậm châu trên đầu xuống rồi cài lên đầu nàng.
Quan khách chứng kiến cảnh này đều cảm thán Tô Nguyệt Hề thật có phúc lớn khi được Đại Trưởng Công chúa yêu quý đến vậy. Cần biết rằng chiếc trâm phượng này là món quà trưởng thành do chính Hoàng đế ban tặng cho Công chúa, ý nghĩa vô cùng phi thường, cũng là vật bà yêu quý nhất.
Nghe lời bàn tán, Tô Nhu đứng phía sau nghiến chặt răng, lòng đố kỵ và thù hận suýt nữa nhấn chìm ả.
Tô Nguyệt Hề dám lừa ả?
Lúc ở phủ rõ ràng nói không đến, giờ không chỉ đến mà còn được quà quý của Trường Công chúa.
Có một khoảnh khắc, Tô Nhu muốn xông lên xé xác Tô Nguyệt Hề để cướp lại chiếc trâm.
Dù ả không cam lòng đến mấy, chiếc trâm phượng ngậm châu vẫn nằm chắc chắn trên đầu Tô Nguyệt Hề.
Thành Quốc công thấy cảnh này cũng rất hài lòng, cười mời Đại Trưởng Công chúa vào phủ. Công chúa gật đầu, lúc đi vào cùng mọi người không quên quay lại dặn thị vệ đẩy Vân Hằng vào theo.
Quốc công phủ biết hôm nay Đại Trưởng Công chúa sẽ đến và chắc chắn mang theo Vân Hằng, nên đã sớm trải ván gỗ trên các bậc thang để xe lăn của hắn dễ di chuyển.
Nhưng không hiểu sao, khi thị vệ đẩy xe lên ván gỗ, bánh xe đột nhiên bị kẹt không nhúc nhích được, đành phải dừng lại. Vân Hằng dừng lại, những người đi sau cũng phải dừng theo.
Đại Trưởng Công chúa nghe thấy động động quay lại, thấy chân mày Vân Hằng đã nhíu chặt. Vân Mộc - trưởng tử của Thành Quốc công - lập tức tiến lên giúp đỡ, nhưng Vân Hằng lại trực tiếp gạt phắt tay Vân Mộc ra, khuôn mặt tuấn tú lạnh lùng như đang nhen nhóm một trận bão lớn.
Mọi người chứng kiến đều xì xào bàn tán. Vân Mộc là đích tử của Thành Quốc công, đích thân tiến tới giúp mà Vân Hằng không nhận thì thôi, lại còn làm ông mất mặt như vậy.
Cũng chính vì thấy Vân Mộc bị từ chối, những người khác định giúp cũng vội từ bỏ ý định, sợ lát nữa mình cũng chịu chung số phận.
Cái tên Vân Hằng này đúng là như lời đồn, hành xử ngông cuồng bạt mạng, không nể mặt ai. Chẳng qua là cậy mình lớn lên bên cạnh Trường Công chúa, được sủng ái mà thôi.
Giữa lúc không khí căng thẳng, Tô Nguyệt Hề lại bước về phía Vân Hằng.
Xe lăn bị kẹt là do trên ván gỗ có trải thảm đỏ, thảm bị cuốn vào bánh xe nên không đẩy đi được.
Tô Nguyệt Hề cúi xuống gỡ thảm ra khỏi bánh xe. Có lẽ vì nàng chưa bao giờ làm việc này nên mất một lúc lâu mới gỡ xong xuôi.
Sau khi gỡ xong tấm thảm, Tô Nguyệt Hề ngẩng đầu lên, mỉm cười nhìn Vân Hằng: "Tứ hoàng tử, còn một đoạn nữa mới hết thảm đỏ, thị vệ không có kinh nghiệm, chưa đủ tỉ mỉ, thần nữ đẩy ngài qua đoạn thảm này được không?"
Nghe lời Tô Nguyệt Hề, hai con trai của Vân Mộc là Vân Cảnh và Vân Nghị - cũng là các anh họ của nàng - lập tức bước ra khỏi đám đông, vẻ mặt lo lắng, sợ Vân Hằng sẽ làm khó nàng.
Tô Nhu trong lòng thầm đắc ý: Cái đồ ngu Tô Nguyệt Hề này, bộ không thấy ai cũng muốn tránh cái tên ôn thần Vân Hằng đó ra sao? Nàng lại chủ động sấn tới, cái mặt này Tô Nguyệt Hề mất chắc rồi!
Vân Hằng ngồi trên xe lăn thực ra đã chú ý đến Tô Nguyệt Hề ngay khi nàng tiến lại gần, nhưng hắn không đoán được ý đồ của nàng nên không mở lời đáp lại.
Thấy Vân Hằng mãi không lên tiếng, Đại Trưởng Công chúa cũng sợ cái tính bướng bỉnh của hắn làm Tô Nguyệt Hề khó xử, định bước tới giải vây. Thế nhưng chưa kịp mở miệng, Vân Hằng đã khẽ gật đầu, hừ nhẹ một tiếng đồng ý.
Chứng kiến phản ứng của Vân Hằng, Đại Trưởng Công chúa không khỏi ngạc nhiên. Hôm nay là ngày gì vậy? Cái thằng nhóc bướng bỉnh này sao bỗng nhiên lại ôn hòa thế này?
Tô Nguyệt Hề tiếp quản chiếc xe lăn từ tay thị vệ, đẩy Vân Hằng lên phía trước. Dù thần sắc Vân Hằng vẫn thản nhiên, nhưng Công chúa hiểu hắn, biết rằng tâm trạng hắn lúc này đang rất tốt.
Vừa nãy còn mặt nặng mày nhẹ, sao giờ lại vui vẻ ngay được?
Sự thay đổi quá nhanh khiến Công chúa không khỏi nghi ngờ. Tuy nhiên vì đang ở bên ngoài nên bà không nói gì thêm. Sau khi qua đoạn thảm đỏ, bà ra lệnh cho thị vệ tiếp nhận xe từ tay Tô Nguyệt Hề để đẩy Vân Hằng vào trong.
Tô Nguyệt Hề quay lại bên cạnh bà ngoại, khoác tay bà. Bà ngoại mỉm cười vỗ về tay nàng, rồi cùng Thành Quốc công dẫn nàng vào trong.
Tô Nhu đứng trong đám đông nhìn cảnh này, sắc mặt vô cùng khó coi. Chẳng phải nói tính tình Vân Hằng quái đản khó gần sao? Sao lại dễ dàng để Tô Nguyệt Hề đẩy xe như vậy?
Khi Hoài Dương Quận chúa đi ngang qua Tô Nhu, cô liếc ả một cái. Tô Nhu nhận ra ánh mắt đó, lập tức nặn ra một nụ cười đúng mực.
"Hừ, đồ giả tạo!" Hoài Dương Quận chúa khinh bỉ hừ một tiếng rồi thong dong bước vào.
Tô Nhu hít một hơi sâu, trấn tĩnh lại tinh thần rồi cùng quan khách vào phủ. Dù sự xuất hiện của Tô Nguyệt Hề khiến ả có chút trở tay không kịp, nhưng quan trọng nhất là kế hoạch phía sau. Lát nữa ả phải tìm cách đuổi nàng đi mới được.













