Dấu Yêu Nhạt Nhòa – Chương 13: Tôi đang ở đồn cảnh sát
Dấu Yêu Nhạt Nhòa
"Sao lại không hợp lý?" Tên côn đồ vừa bị ném trúng lên tiếng, nhìn tôi cười đểu: "Vừa nãy là mày ném ông phải không?"
Tôi gật đầu: "Lỡ tay ném trúng, xin lỗi nhé!"
"Mẹ kiếp! Mày chán sống rồi à!" Nói rồi tên côn đồ giơ gậy trong tay lao về phía tôi, tôi và Mộc Tử đồng thời né tránh, sau đó vớ lấy chai bia bên cạnh ném trả.
Mấy tên chưa động thủ ban đầu còn định xem kịch hay, thấy tôi và Mộc Tử đánh trả, nhất thời đều vung gậy gỗ trong tay lao vào tấn công chúng tôi.
Tôi và Mộc Tử ít nhiều cũng biết chút võ vẽ, nên đối phó với mấy tên côn đồ cũng không chịu thiệt thòi gì mấy. Lúc cảnh sát đến thì mấy người đó đều đã bị thương, cũng may không nghiêm trọng, tất cả đều bị đưa về đồn cảnh sát.
Tại đồn cảnh sát lấy lời khai, tuy tôi và Mộc Tử là nạn nhân nhưng dù sao cũng tham gia đánh nhau, cho nên cần tìm người đến bảo lãnh.
Mộc Tử là trẻ mồ côi, ở Giang Thành ngoài tôi ra thì chẳng có bạn bè nào khác, nên chỉ có thể trông chờ tôi tìm người đến bảo lãnh.
Tôi bình thường ngoài công ty thì chỉ ở Phó gia, cũng không giỏi giao tiếp, bên cạnh cơ bản không có bạn bè gì, nghĩ nửa ngày, tôi đành đánh liều gọi điện cho Trình Tuấn Dục.
Điện thoại reo hai tiếng thì thông, đầu dây bên kia không nói gì, tôi hơi lúng túng, mở lời: "Bác sĩ Trình, thật ngại quá giờ này còn làm phiền anh, anh có thể giúp tôi một việc được không? Tôi gặp chút chuyện, đang ở đồn cảnh sát, anh có thể qua đây một chút không?"
Thấy đầu dây bên kia không có phản hồi, tôi ngập ngừng, thật sự hết cách đành nói: "Bác sĩ Trình, làm phiền anh rồi."
Hồi lâu, đầu dây bên kia lạnh lùng truyền đến hai chữ: "Thẩm Thù!"
Giọng nói này là... Phó Thận Ngôn!
Sao anh ta lại nghe điện thoại của Trình Tuấn Dục?
Tôi nhất thời vừa kinh ngạc vừa sợ hãi, lắp bắp một chút mới nói: "Phó Thận Ngôn, anh..."
"Địa chỉ!" Tôi còn chưa nói xong, đầu dây bên kia đã lạnh lùng lên tiếng.
Nghe ra được, lúc này tâm trạng của Phó Thận Ngôn rất không vui.
"Đồn công an khu Hoàn Thành!" Báo địa chỉ xong điện thoại liền bị ngắt.
Mộc Tử nhìn tôi, có chút cạn lời: "Sao cậu không gọi trực tiếp cho Phó Thận Ngôn? Cứ phải làm chuyện phức tạp mới được à!"
Tôi day trán, càng cạn lời hơn: "Lúc tớ từ biệt thự ra, Phó Thận Ngôn uống rượu, tớ cứ tưởng anh ấy nghỉ ngơi rồi nên mới gọi cho Trình Tuấn Dục, không ngờ..."
Không ngờ Phó Thận Ngôn lại nghe cuộc gọi này.
Nửa tiếng sau, Phó Thận Ngôn được một đám người vây quanh bước vào đồn cảnh sát, khí thế người đàn ông lạnh lùng, dáng người cao ráo tuấn tú, chỉ cần đứng đó không nói lời nào cũng tựa như một bức tranh.
Hơn nữa, mỗi ngày trên trang nhất tin tức tài chính thành phố ít nhiều đều có vài bài viết về anh, nên sự xuất hiện của anh khiến người trong đồn cảnh sát thi nhau tiến lên hỏi thăm.
Thấy cảnh này, Mộc Tử cọ cọ vào vai tôi nói: "Thật ra tớ cũng hiểu tại sao cậu lại mê mẩn anh ta như vậy, dù sao cũng là con cưng của trời mà! Người phụ nữ nào mà chẳng muốn sở hữu, chỉ riêng cái danh hiệu Phó phu nhân thôi cũng là mơ ước của vô số thiếu nữ, huống chi cậu còn ngày ngày ngủ cùng anh ta."
Lườm cô ấy một cái, lúc trước còn khuyên tôi ly hôn, giờ lại...
Quả nhiên, phụ nữ cũng thật hay thay đổi.
Sau khi Phó Thận Ngôn giao thiệp với người trong đồn cảnh sát và ký tên, tôi và Mộc Tử được phép rời đi.
Cổng đồn cảnh sát.
Viên cảnh sát tạm giữ chúng tôi nhìn tôi và Mộc Tử nói: "Hai vị sau này nếu gặp trường hợp tương tự thì cứ báo cảnh sát là được, đừng động thủ!"
Tôi và Mộc Tử nhìn nhau, cười cười với viên cảnh sát đó, nói một tiếng cảm ơn.
Quay đầu lại, Mộc Tử lầm bầm: "Mẹ kiếp, bà đây mà không động thủ thì đợi cảnh sát đến nhặt xác à!"
Tôi đang định nói gì đó thì cảm nhận được một luồng khí lạnh, bất chợt nhìn sang, thấy Phó Thận Ngôn mặc bộ âu phục đen, toàn thân lạnh lẽo đứng bên cạnh chiếc xe Jeep màu đen của anh.













