Dấu Yêu Nhạt Nhòa – Chương 12: Côn đồ gây chuyện
Dấu Yêu Nhạt Nhòa
Gần đây xảy ra quá nhiều chuyện, tôi không biết phải xử lý thế nào, dứt khoát đi tìm Mộc Tử.
Quán bar Thời Gian.
Còn sớm nên người đến đây chưa nhiều, Mộc Tử pha một ly cocktail đưa cho tôi rồi nói: "Sao lại đến vào giờ này? Gặp chuyện gì à?"
Nhìn múa cột nóng bỏng trên sân khấu, tiếng nhạc đinh tai nhức óc và tiếng la hét hòa vào nhau, tôi khẽ lắc đầu, đặt ly cocktail vừa đưa lên miệng xuống, nhìn cô ấy nói: "Không có gì, đến chỗ cậu ngồi chút thôi."
"Phó Thận Ngôn lại bắt nạt cậu à?" Mộc Tử mở miệng, có chút cạn lời: "Nếu cậu thực sự không sống nổi với anh ta thì ly hôn quách đi, với nhan sắc và vóc dáng của cậu, muốn đàn ông kiểu gì mà chẳng có? Sao cứ phải giữ khư khư một tảng băng trôi cả đời, cậu không thấy mệt à?"
Mộc Tử xưa nay tính tình thẳng thắn, tôi và cô ấy cũng coi như là bạn sinh tử có nhau, cùng trải qua bao gập ghềnh. Cô ấy sống thản nhiên nên ghét nhất cái kiểu lằng nhằng của tôi đối với Phó Thận Ngôn.
Đưa tờ phiếu siêu âm trong túi xách cho cô ấy, tôi có chút bất lực nói: "Cho dù mặt đẹp dáng xinh, nếu tớ mang theo một 'cục nợ', cậu nghĩ đàn ông kiểu gì sẽ chấp nhận?"
Cô ấy giật lấy tờ siêu âm trên tay tôi, nghiêm túc nhìn đi nhìn lại, trừng to mắt nhìn tôi: "6 tuần? Cậu và Phó Thận Ngôn không phải không có quan hệ xác thịt sao? Đứa bé ở đâu ra?"
"Còn nhớ hôm tớ say rượu tháng trước, Phó Thận Ngôn đến đón tớ không?" Giật lại tờ giấy trên tay cô ấy, tôi nói.
Cô ấy trố mắt, vừa ngạc nhiên vừa cạn lời, hồi lâu mới nói: "Bây giờ cậu định thế nào?"
Tôi lắc đầu, đi đến bước này, tôi cũng hoang mang rồi.
"Bỏ đi!" Mộc Tử nói: "Cậu và Phó Thận Ngôn vốn dĩ không phải người cùng một đường, ông cụ giờ cũng đi rồi, cậu giữ đứa bé này sớm muộn gì cũng xảy ra chuyện, chi bằng bỏ đi, cậu ly hôn với Phó Thận Ngôn. Cuộc đời còn dài, cậu không thể cả đời chỉ yêu một người."
Tôi có chút thất thần, nhìn quán bar ngày càng đông người, tôi bảo Mộc Tử: "Đi tiếp khách đi, tớ ngồi đây một lát."
Thấy tôi một chữ cũng không lọt tai, cô ấy cũng thôi không nói nữa, lườm tôi một cái rồi đổi ly cocktail của tôi thành nước ép trái cây.
Đêm dần khuya, quán bar cũng dần náo nhiệt, Mộc Tử bận rộn không rảnh để ý đến tôi, tôi tìm một góc ngồi ngẩn người.
Nhìn những nam thanh nữ tú đi lại dưới ánh đèn xanh đỏ, nhất thời tôi lại thất thần.
Lúc quán bar xảy ra chuyện, tôi nhất thời chưa phản ứng kịp, đến khi tiếng la hét chói tai và tiếng ồn ào vang lên tôi mới giật mình hoàn hồn.
Không biết từ lúc nào, trong quán bar xuất hiện mấy tên côn đồ đang vây quanh Mộc Tử gây sự, khách khứa vốn đông đúc đã bỏ đi không ít, tiếng nhạc ầm ĩ cũng đã tắt.
Tôi ngồi trong góc, ánh sáng tối nên khó bị người ta nhìn thấy. Thấy Mộc Tử bị mấy tên côn đồ vây quanh, tên nào trên tay cũng cầm gậy gộc.
Nhìn qua là biết đến để kiếm chuyện, Mộc Tử cũng bình tĩnh, nhìn mấy người đó nói: "Các vị đây đến gây sự hay đến tìm niềm vui?"
"Tao đến để kiếm chuyện đấy, con ranh này, mày có gan thì chơi với mấy anh em tao một chút xem nào?" Tên cầm đầu mở miệng, vẻ mặt cười cợt đưa tay định sờ vào mặt Mộc Tử.
"Bốp!" Bàn tay bẩn thỉu còn chưa chạm vào Mộc Tử, tôi đã cầm ly nước cam trong tay ném thẳng tới.
Bất ngờ bị ném trúng tay, tên côn đồ ôm cánh tay đau đớn hét lớn: "Đứa nào ném ông?"
"Tôi!" Từ chỗ ngồi đứng dậy, tôi đi đến giữa đám người, nhìn Mộc Tử, thấy cô ấy lo lắng nhìn tôi: "Sao cậu vẫn còn ở đây?"
Tôi cạn lời, xem ra con nhỏ này vừa rồi tưởng tôi đã đi rồi.
Lườm cô ấy một cái, tôi nói: "Không ở đây thì tớ ở đâu?"
"Ngốc!" Mộc Tử ném cho tôi một chữ, che chắn tôi ở phía sau, nói nhỏ: "Lát nữa đánh nhau, cậu mau tìm cơ hội chuồn đi."
Biết cô ấy lo cho tôi, tôi không nói nhiều, chỉ nhìn tên côn đồ vừa bị ném trúng nói: "Mấy gã đàn ông to xác bắt nạt một cô gái nhỏ, có thấy hợp lý không?"













