Cô Nàng Phúc Bảo Ở Thôn Trang – Chương 1: Sinh một đứa con gái
Cô Nàng Phúc Bảo Ở Thôn Trang
"Đại tẩu, chị có thể nói với mẹ một tiếng, cho em uống bát nước đường được không, em thật sự không còn sức để sinh nữa rồi."
Trên giường, Triệu thị mồ hôi đầm đìa, mặt mày tái nhạt, môi không còn một giọt máu, tóc tơi tả dính chặt vào mặt, đang tha thiết nhìn người phụ nữ đang đứng khoanh tay cao cao tại thượng bên cạnh giường.
Bụng Triệu thị nhô cao, bà đang chuyển dạ. Nhưng bà đã chuyển dạ suốt một ngày một đêm rồi, kiệt sức từ lâu. Lúc này, đến cả sức giơ tay lên bà cũng không có. Bà biết rất rõ, nếu không ăn chút gì đó, đứa trẻ này bà tuyệt đối không sinh ra nổi.
"Đệ muội, em làm khó chị rồi. Tính tình mẹ thế nào em lại không biết sao? Nếu em sinh cho tam đệ một thằng cu nối dõi, em muốn uống nước đường mẹ lại không cho chắc? Em cố thêm chút sức nữa, mau chóng sinh ra đi. Chứ cứ kéo dài thế này là không ổn đâu."
Lý thị tỏ vẻ vô cùng khó xử nói với Triệu thị. Nếu không phải nhị đệ muội Chu thị về nhà đẻ, thì việc đỡ đẻ cho Triệu thị đã chẳng rơi vào đầu thị. Sinh suốt một ngày một đêm cũng không xong, đúng là xui xẻo đến tận cùng.
Đứa nhỏ trong bụng chắc chắn là nợ đời đầu thai, chưa ra đời đã hành Triệu thị mất nửa cái mạng.
Bây giờ đúng vào mùa thu hoạch tháng Tám, cả nhà đều ra đồng làm việc. Bà nội Vương thị thì đang ngủ trưa trong nhà chính, từ sáng sớm đã dặn trước là chưa sinh thì đừng làm phiền. Vương thị vốn khó tính, Lý thị chẳng dại gì mò vào nhìn sắc mặt cay nghiệt của mẹ chồng.
Ánh mắt khinh bỉ của Lý thị không chút giấu giếm làm Triệu thị nhìn thấy mà lòng tràn ngập tuyệt vọng.
Triệu thị nuốt nước bọt làm rát cổ họng, van xin: "Đại tẩu, chị rót cho em bát nước uống được không? Em xin chị đấy."
Lý thị đảo mắt coi thường, mất nhẫn nại nói: "Thế em đợi đấy, chị đi nhà vệ sinh xong sẽ rót cho."
Nói xong, Lý thị quay lưng bước đi. Thị vừa đi vừa lấy tay quạt mũi, miệng lẩm bẩm: "Thối chết đi được."
Lý thị mở cửa ra ngoài rồi đóng sầm cửa lại, làm căn phòng vừa lóe chút ánh sáng lại chìm vào bóng tối mịt mùng.
Triệu thị khó khăn nhấc tay sờ bụng, nước mắt lăn dài trên má.
Lý thị đi chuyến này nửa canh giờ cũng không thấy quay lại.
Trong thời gian đó, các cơn cơn co thắt liên tục ập đến, nhưng Triệu thị chẳng còn chút sức lực nào. Theo chuyển động trong bụng ngày một yếu dần, trái tim bà cũng lạnh ngắt.
Đúng lúc này, cánh cửa được đẩy ra.
Trong mắt Triệu thị nhen nhóm lại hy vọng, giọng run run gọi: "Đại tẩu..."
"Mẹ, là con. Mẹ thấy trong người thế nào rồi?"
Giọng Tô Tam Muội nho nhỏ, bé đi tới bên giường, lo lắng nhìn Triệu thị.
Triệu thị nghe thấy giọng con gái thì lòng buồn rượi. Bà biết Lý thị không đi chừng một hai canh giờ thì chắc chắn không quay lại. Muốn sinh con, bà chỉ có thể dựa vào chính mình.
"Tam Muội, đi rót cho mẹ bát nước."
"Đừng sợ, mẹ không sao đâu."
Triệu thị yếu ớt nói. Bà không thể gục ngã, nếu bà gục ngã thì các con của bà phải làm sao đây?
Tô Tam Muội đầy lo lắng và sợ hãi, nhưng vẫn ngoan ngoãn chạy ra ngoài. Bé lấy bát múc một bát nước lạnh mang vào, cẩn thận nâng Triệu thị đút cho bà uống.
Triệu thị uống nước xong, lấy lại hơi thở rồi dặn tiếp: "Tam Muội lại đây, ấn vào bụng mẹ. Khi nào mẹ bảo con dồn sức thì con đẩy xuống dưới..."
Bà không có sức, không thể tự mình sinh con ra được. Người đỡ đẻ là Lý thị đã bỏ đi không quay lại, thai nhi trong bụng động đậy ngày càng ít. Bà biết mình phải lập tức sinh con ra thì con mới có cơ hội sống sót.
Tô Tam Muội mới sáu tuổi, vì còi cọc nên lực tay không lớn. Tay nhỏ vừa ấn lên bụng Triệu thị đã run rẩy rụt lại, bé mếu máo: "Mẹ, con không dám."
Triệu thị chảy nước mắt, hít một hơi sâu kiên định nói: "Tam Muội, con làm được mà. Chỉ có con mới cứu được mạng mẹ thôi. Lại đây, dùng hết sức của con đẩy xuống dưới."
Cơn đau thắt lại tới, toàn thân Triệu thị run lên. Nhưng vì sợ Tô Tam Muội không dám đẩy, bà nén đau run rẩy nói: "Tam Muội, con không dám thì mẹ sẽ chết mất..."
"Không đâu, con không muốn mẹ chết, con muốn mẹ sống!"
Tô Tam Muội nhắm chặt mắt, dùng hết sức bình sinh đẩy mạnh bụng Triệu thị.
Triệu thị cũng dồn sức đẩy ra, gào lên trong đau đớn dữ dội: "A..."
Theo cảm giác nhẹ hẫng dưới thân, Triệu thị lập tức kiệt sức. Bà dốc sức thở dốc hỏi: "Tam Muội... xem xem là con gái... hay con trai..."
Tô Tam Muội sợ hãi đến ngốc nghếch, đứng đơ ra nửa ngày không nhúc nhích.
Bên ngoài cửa bị đẩy ra, Lý thị vội vã đi vào.
"Đệ muội thật xin lỗi nhé, vừa rồi chị hơi đau bụng. Chị cứ tưởng em chưa sinh ngay được, không ngờ đã sinh rồi."
"Để chị xem là cái gì nào."
Lý thị vừa nói vừa bước tới bên giường kéo chăn ra.
Tim Triệu thị thắt lại. Lúc này bà không rảnh để trách Lý thị, bà chỉ muốn biết giới tính của con mình.
Lý thị quay đầu nhìn bà, ánh mắt tràn ngập ý cười giễu cợt: "Đệ muội, chúc mừng em nhé, lại添 một đứa con gái rồi."
Ánh mắt mong chờ của Triệu thị lập tức tối sầm lại, nước mắt chực trào nơi khóe mắt.
Lý thị thì vui vẻ dọn dẹp cho đứa trẻ, lau chùi qua loa, cắt rốn rồi lấy chiếc áo cũ bọc lại, sau đó giơ tay vỗ mạnh vào mông bé gái một phát.
"Oa a..."
Tiếng khóc của bé gái vang lên.
Lý thị đặt đứa trẻ xuống bên cạnh Triệu thị, cười nói: "Đệ muội nghỉ ngơi cho tốt nhé, chị đi báo hỉ với mẹ đây."
Nói xong, Lý thị chẳng thèm nhìn Triệu thị lấy một cái, xoay người đi ra ngoài.
Trong phòng mau chóng chỉ còn lại Triệu thị và Tô Tam Muội.
Tô Tam Muội vẫn luôn đứng bên giường, nhìn ánh mắt trống rỗng của Triệu thị mà vô cùng sợ hãi. Bé cất giọng mếu máo gọi: "Mẹ..."
Triệu thị không đáp.
Tô Tam Muội giọng yếu ớt: "Mẹ ơi, con sợ..."
Ánh mắt trống rỗng của Triệu thị mới khôi phục chút thần thái, nước mắt lặng lẽ rơi xuống.
"Tam Muội à..."
Giọng Triệu thị nghẹn ngào, tràn đầy tuyệt vọng. Sinh ra con gái, gia đình bà sẽ không có ngày khá lên được. Bốn đứa con của bà, đứa lớn bị ngốc, đứa thứ hai sốt cao xong cũng ngốc nốt. Hai đứa con gái khỏe mạnh nhưng trong mắt mẹ chồng thì con gái là đồ vô dụng.
"Mẹ đừng khóc, Tam Muội sẽ chăm sóc muội muội thật tốt."
Tô Tam Muội quỳ trước giường, ôm lấy tay Triệu thị nói.
Triệu thị quay đầu nhìn đứa con gái thứ tư mới sinh. Con gái nhỏ vừa bị đánh khóc vài tiếng đã nín bặt, lúc này dường như không ngủ mà mở to mắt nhìn bà.
Mũi Triệu thị cay xè, nước mắt chảy dài. Sinh con gái, mẹ chồng chắc chắn không thích, đồ ăn thức uống sẽ không cho đồ tốt. Bà chưa chắc đã có giọt sữa nào, đứa con gái này sợ là không nuôi nổi rồi.
Mười tháng mang thai, nghĩ đến đây lòng bà đau như dao cắt. Kiếp trước chắc chắn bà là kẻ tội đại ác cực nên kiếp này ông trời mới trừng phạt bà như vậy!
"Lại sinh ra một đứa tốn cơm tốn gạo, đúng là đồ vô dụng. Tôi mà là nó thì tôi xấu hổ đến mức đâm đầu vào tường chết cho xong..."
"Cái nhà họ Tô này sao lại cưới phải loại chổi xẻm chuyên đẻ trứng thối về phá hoại thế không biết!"
Phía nhà chính truyền đến tiếng chửi bới của Vương thị, từ ngữ thô tục không sao tả nổi.













