Cô Nàng Phúc Bảo Ở Thôn Trang – Chương 2: Có nguy hiểm
Cô Nàng Phúc Bảo Ở Thôn Trang
Triệu thị nghe tiếng chửi bới, nước mắt càng chảy nhiều hơn.
Tô Tiểu Lộc nhìn Triệu thị đang rơi lệ, nghe tiếng chửi của mụ già kia mà trong lòng cũng thầm chửi thề.
Cô vốn sống ở thế kỷ hai mươi mốt, học y học cổ truyền suốt hai mươi sáu năm. Buổi tối đang trên đường đi ăn đêm thì bị một chiếc xe mất lái lao lên vỉa hè tông chết.
Ai mà ngờ khi tỉnh lại, cô lại biến thành một đứa trẻ sơ sinh.
Bắt kịp trào lưu xuyên không trọng sinh, cô đã xuyên từ trong bụng mẹ, mà lại còn xuyên về thời cổ đại.
Tình cảnh hiện tại cực kỳ tồi tệ.
Ở thời cổ đại trọng nam khinh nữ, việc cô chào đời chẳng phải chuyện vui vẻ gì. Qua tiếng chửi rủa của mụ già kia là biết, cô vừa sinh ra đã có kẻ mong cô chết đi cho rồi.
Mơ mơ màng màng, Tô Tiểu Lộc cảm thấy Triệu thị có gì đó rất bất thường. Linh tính mạnh mẽ mách bảo cô rằng Triệu thị đang gặp nguy hiểm.
Liên tưởng đến việc sinh nở của mình, Tô Tiểu Lộc mau chóng nghĩ đến nguy cơ băng huyết sau sinh!
Nhưng bây giờ cô chỉ là đứa trẻ sơ sinh, không thể nói chuyện, những người khác trong nhà thì không trông cậy được. Ánh mắt Tô Tiểu Lộc rơi vào cô bé bên cạnh Triệu thị. Vừa rồi cô nghe cô bé này gọi Triệu thị là mẹ, Triệu thị gọi bé là Tam Muội, vậy đây là chị ba của cô rồi.
Ai có thể cứu Triệu thị? E rằng chỉ có cô bé này, nhưng cô lại không thể cất lời. Làm sao để chị ba biết được nguy hiểm của mẹ lúc này đây? Tô Tiểu Lộc không nghĩ ra cách nào khác, đành dồn hết sức bình sinh mở miệng gào khóc.
"Oa a a... Oa a a..."
Tô Tiểu Lộc khóc xé ruột xé gan.
Sự chú ý của Triệu thị bị kéo trở lại, tình mẫu tử khiến bà giơ tay vỗ vỗ con gái: "Tứ Muội ngoan, đừng khóc... đừng khóc..."
Tô Tam Muội cũng tỉnh rụi, hiểu chuyện trèo lên giường giúp Triệu thị dỗ dành muội muội.
"Muội muội ngoan, không khóc không khóc, chị ôm em nhé."
Tô Tam Muội quỳ ở mép giường phía trong, cẩn thận ôm lấy Tô Tiểu Lộc dỗ dành.
Tô Tiểu Lộc khóc không ngừng, mặt mũi đỏ bừng, hít không đủ hơi cũng không dừng lại. Tiếng khóc chấn động cả góc nhà, lấn áp cả tiếng chửi bới của Vương thị.
Rất may là cô rất khỏe mạnh, tiếng khóc vô cùng vang dội.
"Oa a a..."
Tiếng khóc của cô làm Triệu thị thắt cả ruột gan, sợ đứa con gái thứ tư mắc phải bệnh tật gì. Bà biết trông chờ vào mẹ chồng và đại tẩu là vô vọng, nên nhẹ nhàng kéo kéo tay áo Tô Tam Muội, yếu ớt nói: "Tam Muội, đặt Tứ Muội xuống bên cạnh mẹ, mau ra đồng gọi cha con về đây."
Tô Tam Muội rất ngoan ngoãn, đặt Tô Tiểu Lộc xuống rồi leo qua người Triệu thị xuống giường, mau chóng mở cửa chạy vụt ra ngoài.
Thấy Tô Tam Muội đi gọi viện binh, Tô Tiểu Lộc cũng ngừng khóc.
Ở nhà chính, Vương thị vẫn chửi đổng không ngừng.
"Cái con sao chổi nhà mày, khóc khóc khóc cái gì mà khóc, khóc nữa bà mày qua bịt mũi cho chết luôn bây giờ..."
"Cái đồ rác rưởi tốn tiền, khóc chết mày đi, nghẹn chết mày đi đồ ngắn số."
Vương thị chửi rủa rất cay nghiệt, Triệu thị nghe mà xót xa vô cùng.
Bà vừa sụt sịt vừa nhẹ nhàng vỗ về Tô Tiểu Lộc, giọng nho nhỏ: "Tứ Muội của mẹ ngoan nhé, phải khỏe mạnh lớn lên, sống lâu trăm tuổi..."
Tô Tiểu Lộc ngừng khóc, cơ thể nhỏ bé run run, lòng cũng nghẹn ngào theo. Cô có thể cảm nhận được sự dịu dàng và yêu thương của Triệu thị. Cho dù cái gia đình này không hoan nghênh cô, thì người mẹ này chắc chắn rất thương yêu cô.
Nhưng với tình hình hiện tại, việc cô có thể sống sót lớn lên hay không còn là dấu hỏi lớn.
Trở thành một đứa trẻ sơ sinh thật quá bị động. Tình trạng của Triệu thị quá nguy hiểm, cô thậm chí có thể cảm nhận được sự sống của bà đang chậm rãi trôi đi.
Cô sốt sắng đến mức đột nhiên mắt tối sầm lại.
Ngay lập tức, cô rơi vào một nơi xa lạ. Cô đang nằm bên cạnh một dòng suối nhỏ, bên cạnh là hai mảnh đất đen. Cô vẫn là một đứa trẻ sơ sinh, nhưng lại có điểm khác biệt.
Nhớ lại những tiểu thuyết từng đọc, đây chẳng lẽ là không gian?
Cô thầm niệm trong lòng "đi ra ngoài", mắt lại tối sầm lần nữa. Khi mở mắt ra, Triệu thị đang ở ngay bên cạnh, mắt nhắm nghiền, bàn tay vẫn theo bản năng nhẹ nhàng vỗ từng nhịp lên người cô.
Tô Tiểu Lộc lại thầm niệm "vào không gian", mở mắt ra, cô lại đang nằm bên bờ suối.
Cô hít một hơi thật sâu, không khí tràn ngập linh khí. Mảnh không gian này đúng là bảo vật vô giá, không khí đậm đà linh khí thì đất đai và nước suối chắc chắn cũng vậy. Nếu có thể cho Triệu thị uống chút nước linh tuyền này thì tốt biết mấy.
Tô Tiểu Lộc thầm niệm đi ra khỏi không gian, âm thầm thử nghiệm.
Cuối cùng, cô thầm niệm lấy ra nước linh tuyền, cô cảm thấy ngón tay mình ướt ướt. Cô khó khăn cựa quậy, Lý thị không quấn tã chặt cho cô nên chẳng mấy chốc tay cô đã múa may giơ lên. Cô tự mút ngón tay ngón chân mình, nếm được vị nước suối ngọt ngào.
Nhìn Triệu thị đang nhắm chặt mắt, Tô Tiểu Lộc khó khăn đưa bàn tay nhỏ về phía miệng bà.
Có lẽ do sức lực hiện tại của cô quá yếu ớt, nước linh tuyền chỉ chảy ra từng giọt từng giọt.
Nước làm ẩm đôi môi khô khốc của Triệu thị. Triệu thị liếm môi, gần như theo bản năng liếm lấy vệt nước trên môi. Bà quá mệt mỏi, mí mắt không tài nào mở nổi, trong lúc mê mẫn cảm thấy môi mát lạnh nên theo bản năng liếm lấy.
Là nước, bà rất muốn uống nước.
Dòng nước này thật ngọt, thật ấm áp. Vừa vào họng xuống bụng, bà liền cảm nhận được một luồng sức mạnh ấm áp nuôi dưỡng cơ thể, khiến người đang kiệt sức như bà dần dần lấy lại lực lượng. Bà mở mắt ra, phát hiện bàn tay nhỏ của đứa con gái út đang ở ngay bên miệng mình. Triệu thị giật bắn người, vội vàng đẩy tay Tô Tiểu Lộc ra.
Sau khi kiểm tra thấy tay con gái không sao, Triệu thị áy nấy gượng gạo lên tiếng: "Tứ Muội xin lỗi con, mẹ bị ma xui quỷ khiến rồi, đói quá suýt nữa thì ăn mất tay con."
Tô Tiểu Lộc sau khi đút cho Triệu thị khoảng một chén nhỏ nước linh tuyền thì cảm thấy cực kỳ mệt mỏi và buồn ngủ, nhắm mắt lại thiếp đi.
Cô hy vọng nước linh tuyền này có tác dụng, có thể giúp Triệu thị chống đỡ đến khi Tô Tam Muội tìm được cha về. Cô muốn tận mắt chứng kiến, nhưng không cưỡng lại được phản ứng sinh lý nên đành chìm vào giấc ngủ.
Triệu thị nhìn Tô Tiểu Lộc ngủ say, ánh mắt dịu dàng xen lẫn áy náy. Tất cả là tại bà vô dụng, con gái nhỏ sinh ra đến giờ vẫn chưa được uống một giọt sữa nào.
Bây giờ bà đã có lại chút sức lực nhưng vẫn chưa thể ngồi dậy được. Sinh con xong, dưới thân chẳng có ai giúp dọn rửa, bà nhìn trần nhà tối om mà thở dài.
Ở nhà chính, tiếng chửi rủa vẫn chưa từng dừng lại.
Chuyến này Triệu thị sinh ra một đứa con gái làm cho mẹ chồng Vương thị vô cùng bất mãn, chửi rủa Triệu thị từ trong ra ngoài không sót lời nào, thậm chí cả bốn đứa con do bà sinh ra cũng bị lôi vào rủa sả.
Triệu thị không thể cãi lại mẹ chồng, chỉ đành lặng lẽ nuốt nước mắt.
Tô Tam Muội đã chạy ra ngoài đồng. Tô Tam Lang cùng Tô Đại Lang, Tô Nhị Lang ba anh em đang ở trên ruộng thu hoạch ngô, Tô lão gia tử dẫn mấy người con đi đầu.
Ngoài ra, hai đứa con trai ngốc của Tô Tam Lang cũng đang giúp việc.
Tô Tam Muội vừa tới ruộng đã cất tiếng gọi lớn: "Cha, cha ơi, cha mau về xem đi, mẹ và muội muội đều rất mệt mỏi."
Tô Tam Lang lưng đeo gùi lớn từ trong ruộng chui ra, khuôn mặt ngăm đen nhễ nhại mồ hôi. Lúc này ông lộ rõ vẻ lo lắng: "Mẹ con làm sao vậy?"
Tô Tam Lang không chú ý việc Tô Tam Muội nói Triệu thị sinh con gái, mà chỉ quan tâm đến sức khỏe của vợ.
Tô lão gia tử cũng bước ra, sắc mặt u ám nói: "Có gì mà xem chứ, lại sinh ra một đứa tốn cơm tốn gạo. Mày không được đi đâu hết, lo mà làm việc cho đàng hoàng."
Nghe tin sinh con gái, Tô lão gia tử trong lòng rủa một câu xui xẻo. Nghĩ tới nhà nhị phòng đã có bốn đứa con nhưng coi như không, Tô lão gia tử biết rõ cái phòng này coi như bỏ đi rồi.













