Chọc Cô Ấy? Điên À! Tiểu Thư Giả Có Ngàn Lớp Thân Phận – Chương 14: Cô muốn hại chết Tần lão gia tử sao?
Chọc Cô Ấy? Điên À! Tiểu Thư Giả Có Ngàn Lớp Thân Phận
Những danh viện này đều là fan cứng của thương hiệu X5, hầu như họ đều theo dõi rất sát sao. Mỗi mùa ra mẫu mới, họ đều tìm mọi cách chi bộn tiền để sở hữu. Có được một món đồ của X5 là một niềm vinh dự lớn lao. Chỉ có điều đồ của X5 không hề rẻ, đi theo dòng xa xỉ, mỗi mẫu thường chỉ có một size duy nhất và bán giới hạn, nên nếu ai sở hữu được thì có thể tha hồ khoe khoang trước mặt mọi người.
Mọi người vừa nghe thấy liền lập tức chuyển dời ánh mắt sang Vân Dược. Vân Dược nhìn thấy ánh mắt kinh ngạc và hâm mộ của họ, liền thản nhiên nói: "Đương nhiên là mua rồi, có tiền mua tiên cũng được mà."
Trong lòng Kiều Xu cũng rất ngạc nhiên. Hôm đó mẫu lễ phục mà cửa hàng mang đến nhà không hề có bộ Vân Dược đang mặc, lúc đó nhân viên bán hàng đã nói đó là những mẫu giới hạn mới nhất rồi. Lễ phục của Vân Dược bị hỏng, lúc sắp đi mới tìm đồ khác, cô lấy ở đâu ra bộ này? Nếu nó còn chưa ra mắt thì làm sao Vân Dược mua nổi. Khả năng duy nhất chính là...
"Chị ơi, chiếc váy này của chị không phải là hàng nhái đấy chứ?" Kiều Xu giả vờ cẩn thận hỏi.
Những người khác nghe vậy cũng đồng loạt gật đầu. Hạ Lâm khẳng định chắc nịch: "Chắc chắn là hàng nhái rồi, hàng thật còn chưa lên kệ cơ mà."
Ánh mắt mọi người nhìn Vân Dược lập tức trở nên phức tạp, những danh viện này cực kỳ ghét đồ giả. Họ tự cho mình là cao quý nên chắc chắn không bao giờ mặc đồ nhái.
"Sao nào? Bây giờ bịa đặt không cần tốn phí nữa à? Hết người này đến người khác bảo đồ nhái. Đồ của X5 tôi muốn bao nhiêu có bấy nhiêu. Vả lại, chẳng phải các người là fan cứng sao? Lẽ nào không biết đồ của X5 là độc nhất vô nhị, không thể làm giả được à?"
"Bởi vì trong váy của X5 có đính những sợi tơ vàng thủ công, loại tơ vàng này là công nghệ độc quyền của họ, kẻ khác không bắt chước được. Thế nên, các vị chỉ cần kiểm tra là biết ngay."
Vân Dược nói rành mạch khiến mấy vị danh viện kia á khẩu. Bởi vì họ cũng biết điều đó. Thấy Vân Dược tự tin như vậy, họ không dám phản bác nữa. Kiều Xu thấy không khí có chút gượng gạo liền lên tiếng: "Chị ơi, mọi người chỉ đùa chút thôi, chị đừng để bụng."
Vân Dược lạnh lùng nói: "Tôi vốn không thích đùa. Tôi chỉ biết là nếu có con chó điên nào cắn tôi một miếng, tôi sẽ cầm gậy đập nó thật mạnh."
Mọi người nghe xong mặt mày tái mét vì tức giận, Vân Dược rõ ràng đang chửi họ là chó điên. Ngay lập tức, Vân Dược trở thành kẻ thù chung của tất cả. Khóe môi Kiều Xu khẽ nhếch lên, giờ thì Vân Dược đã đắc tội với đám danh viện này rồi, muốn hòa nhập vào cái vòng tròn này thì khó lắm.
Sau đó, tất cả mọi người đều ngó lơ Vân Dược. Cô lại càng thấy thong thả, vốn dĩ cô cũng chẳng thèm vào cái hội danh viện giả tạo này. Thấy Tống Vân Hà đang trò chuyện với bạn bè, Vân Dược lấy một ly nước trái cây rồi thong thả nhấp từng ngụm.
Đúng lúc này, Tần lão gia tử xuất hiện, mọi người liền vây quanh. Tần lão gia tử có uy tín rất cao và được mọi người kính trọng. Vốn dĩ ông tuổi đã cao, sức khỏe không tốt nên không muốn tổ chức tiệc thọ linh đình. Nhưng con cháu lo bị thiên hạ nói là bất hiếu, vả lại tiệc thọ thế này tổ chức được lần nào hay lần đó. Thời gian qua sức khỏe ông không tốt nên mọi người cũng muốn tổ chức tiệc để xua đuổi vận đen.
Có thể thấy tinh thần của Tần lão gia tử không được tốt lắm, sắc mặt lộ vẻ mệt mỏi. Khi mọi người vây lại, ông bỗng cảm thấy khó thở, lồng ngực đau thắt lại. Ông đột ngột ôm ngực rồi đổ gục xuống.
"Lão gia tử!"
"Mau gọi bác sĩ!"
Sự cố bất ngờ khiến mọi người xung quanh hoảng loạn. Không ai ngờ niềm vui lại biến thành thế này. Sự hỗn loạn nhanh chóng thu hút sự chú ý của những người khác. Vân Dược nghe thấy tiếng gọi bác sĩ, theo bản năng cô liền chạy tới chen qua đám đông.
"Mọi người tránh ra một chút, đừng vây quanh ông ấy." Vân Dược nghiêm mặt, cô bắt mạch cho ông. Nhịp tim của lão gia tử đập rất nhanh, có lẽ do quá xúc động và mệt mỏi dẫn đến kiệt sức. Tệ rồi, mạch bắt đầu chậm lại, nhịp tim cũng yếu dần. Tình trạng rất nguy kịch.
Vân Dược không màng gì nữa, cứu người là trên hết. Cô mở khóa ngầm trên chiếc vòng bạc ở cổ tay, rút ra một cây kim châm, chuẩn bị châm cứu cho ông. Mọi người xung quanh nhìn thấy mà ngây người.
"Cô bé này định làm gì vậy? Cô ta có phải bác sĩ không?"
"Nhìn là biết học sinh trung học rồi, sao có thể là bác sĩ được? Trời ạ, cô ta định chữa bệnh cho lão gia tử sao?"
"Tính mạng con người chứ có phải trò đùa đâu!"
Kiều Xu nhìn thấy liền tức giận quát: "Chị điên rồi sao? Chị có biết gì về y thuật đâu, mau tránh ra để bác sĩ đến!"
Tần Uyển cũng giận dữ nói: "Vân Dược! Thật là làm loạn! Nếu ông nội tôi có chuyện gì, cô có gánh nổi trách nhiệm không?"
Mọi người bàn tán xôn xao. Tống Vân Hà cũng rất lo lắng nhưng bà biết con gái mình không phải người lỗ mãng. Tuy thời gian chung sống chưa lâu nhưng bà rất tin tưởng Vân Dược. Nhưng đây là chuyện liên quan đến tính mạng, bà lo âu: "Dược Dược, hay là đợi bác sĩ đến đi con?"
Vân Dược nghiêm nghị: "Lão gia tử không đợi được nữa, khí huyết của ông ấy bị tắc nghẽn, tim đang suy kiệt nhanh chóng, phải cấp cứu ngay."
Mọi người kinh ngạc đến mức mắt muốn lồi ra ngoài.













