Chọc Cô Ấy? Điên À! Tiểu Thư Giả Có Ngàn Lớp Thân Phận – Chương 13: Diễm áp toàn trường
Chọc Cô Ấy? Điên À! Tiểu Thư Giả Có Ngàn Lớp Thân Phận
Vân Dược quay đầu lại, thấy Vân Dao đang đứng đó với vẻ mặt cao ngạo. Cô ta mặc một bộ đồ hiệu Chanel, xách túi hàng hiệu, nhìn từ trên xuống dưới toàn là đồ xa xỉ, cứ như sợ người ta không biết mình giàu nên đắp hết lên người vậy. Trông nồng nặc mùi nhà giàu xổi.
Đi cùng Vân Dao còn có một người đàn ông trẻ tuổi gầy gò, Lục Phụng. Anh ta có quầng thâm mắt khá nặng, trông có vẻ thiếu sức sống. Nhà họ Vân trước đây không có tư cách tham gia bữa tiệc này, vì khoảng cách giữa họ và các thế gia hào môn là một trời một vực. Vân Dao là đi theo Lục Phụng mà đến.
Vân Dược mím môi, nhàn nhạt lên tiếng: "Chó nhà ai không xích kỹ, giữa trưa đã chạy ra đây sủa bậy, không sợ cắn phải người ta à."
Có kẻ thích kiếm chuyện thì cô cũng chẳng ngại gì mà không đáp trả. Sắc mặt Vân Dao biến đổi, mắt như muốn phun ra lửa: "Vân Dược, cô! Cô mới là chó!"
"Tôi đâu có chỉ đích danh ai, là cô tự nhận đấy thôi, chứng tỏ cô cũng khá có tự giác đấy." Vân Dược lạnh lùng nói.
"Cô! Cô nên nhìn rõ thân phận của mình đi. Lúc rời khỏi nhà tôi không phải rất cứng đầu sao? Sao nào? Ở quê không sống nổi nên lại muốn đến đây tìm mối ngon à? Tốt nhất cô nên biến đi ngay, nếu không tí nữa bị người ta đuổi ra thì nhục nhã lắm." Vân Dao lớn tiếng.
Đúng là cái đồ Vân Dược chết tiệt! Một đứa nhà quê mà nằm mơ giữa ban ngày, muốn trà trộn vào nhà họ Tần dự tiệc sao? Đúng là mặt dày hơn thớt.
Lục Phụng ở bên cạnh kéo Vân Dao lại, cau mày nhìn Vân Dược: "Vân Dược, cô đừng có ngang ngược như vậy. Là tôi muốn hủy hôn với cô, người tôi yêu là Dao Nhi, cô không việc gì phải trút giận lên cô ấy."
"Vả lại, cô vốn không phải là thiên kim thật của nhà họ Vân, nghe nói nhà cô ở dưới quê, chúng ta môn không đăng hộ không đối, không hợp nhau đâu. Dao Nhi cũng là quan tâm cô, cô sỉ nhục cô ấy như vậy thật là quá đáng." Lục Phụng nói với giọng đầy chính nghĩa, tỏ rõ phong thái đàn ông.
Vân Dao nghe vậy thì mặt mày hớn hở, Lục Phụng đang bảo vệ cô ta. Cô ta nắm tay Lục Phụng, nũng nịu nói: "Anh Lục Phụng, thôi bỏ đi, chắc là chị ấy sau khi về quê thấy nghèo quá nên tâm lý bị xáo trộn, mới nói lời độc địa với em. Em không sao đâu, em hiểu cảm giác của chị ấy mà."
"Dù sao trước đây chị ấy cũng quen sống sung sướng rồi, giờ về nhà chắc cơm còn không có mà ăn..."
"Dao Nhi, em đúng là quá lương thiện nên mới bị người ta bắt nạt." Lục Phụng đầy vẻ xót xa.
Vân Dao giả vờ thẹn thùng, nhưng ở góc độ Lục Phụng không thấy được, khóe môi cô ta nhếch lên nụ cười đắc thắng.
Vân Dược thực sự cạn lời, nghe mấy lời trà xanh của Vân Dao mà cô muốn nôn hết cả cơm tối hôm qua ra ngoài. "Vân Dao, khi nói những lời này tốt nhất cô nên sờ lại lương tâm của mình đi, tôi sợ trời mưa cô không dám ra ngoài vì sợ bị sét đánh đấy."
Vân Dược nói xong liền bước thẳng vào trong. Chắc mẹ đã đến rồi. Cô nhìn quanh một lượt và thấy Tống Vân Hà, liền bước về phía bà.
Tống Vân Hà nhìn thấy con gái rượu trong bộ dạng kinh diễm thì không khỏi lộ ra ánh mắt tán thưởng: "Dược Dược, con đến rồi, bộ đồ này đẹp quá."
"Vâng, may mà kịp ạ." Vân Dược gật đầu.
Kiều Xu đứng bên cạnh thấy vẻ đẹp khuynh thành của Vân Dược thì trong mắt lóe lên tia đố kỵ, chỉ hận không thể khiến Vân Dược biến mất ngay lập tức. Vân Dược mặc một chiếc váy trắng tinh khôi, tôn lên làn da trắng như tuyết, trang điểm rất nhạt nhưng hiệu quả lại vô cùng kinh người. Cả người cô trông như tiên nữ hạ phàm, thanh tao thoát tục.
Kiều Xu vốn dĩ đang rất tự mãn với vẻ ngoài của mình, nhưng khi Vân Dược xuất hiện, cô ta cảm thấy mình như bị nghiền nát không còn chút mảnh vụn nào. Cô ta trang điểm cầu kỳ mà cuối cùng chẳng bằng Vân Dược mặc đại một bộ. Tại sao chứ?
Lúc này, rất nhiều người cũng chú ý đến Vân Dược. Đó là một gương mặt lạ, nhưng khí chất quá nổi bật khiến người ta khó lòng phớt lờ. Thế là mấy vị danh viện bước tới.
"Kiều Xu, cậu đến rồi." Người lên tiếng là tiểu thư nhà họ Tần, Tần Uyển.
"Chị Uyển, em đang định đi tìm chị đây." Kiều Xu thấy người đến liền lập tức thay đổi sắc mặt.
"Ừm, đúng rồi, vị này là ai?" Tần Uyển nghi hoặc chỉ về phía Vân Dược.
"À, đây là chị gái em, Vân Dược, mới về nhà họ Kiều." Kiều Xu giới thiệu.
Vân Dược thản nhiên nhìn họ một cái, không nói gì. Kiều Xu tỏ vẻ hơi ngại ngùng: "Chị em trước đây chưa từng tham gia những bữa tiệc thế này nên có lẽ hơi lúng túng, nhà trước đây chị ấy ở cũng không được tốt lắm..." Kiều Xu làm bộ khó xử nói.
Mọi người nghe xong liền hiểu ra, hóa ra là kẻ quê mùa chưa từng thấy qua cảnh đời lớn lao này. Thảo nào đứng trước người lạ mà không biết xã giao, thái độ của mọi người lập tức thay đổi. Ánh mắt Tần Uyển cũng lạnh nhạt đi vài phần, mang theo chút khinh thường: "Thảo nào mình thấy lạ mặt."
Tần Uyển chú ý đến Vân Dược là vì nhan sắc quá nổi bật. Phụ nữ đều thích so kè, thấy mọi người trong hội trường đều đổ dồn ánh mắt vào Vân Dược, mấy vị danh viện này cảm thấy rất không phục. Không ngờ thân phận lại thấp kém như vậy.
Một vị danh viện khác là Hạ Lâm chú ý đến chiếc váy trên người Vân Dược, cô ta thốt lên: "Cái váy này cô lấy ở đâu ra vậy? Đây là mẫu mới nhất của thương hiệu X5, tôi mới thấy trên tạp chí thời trang mấy ngày trước, ở cửa hàng còn chưa bày bán, sao cô đã được mặc rồi?"













