Chạy Trốn À? Bảo Bối Nhốt Em Lại Có Được Không? – Chương 5: Ba mẹ đều ở nhà, anh đừng làm bậy
Chạy Trốn À? Bảo Bối Nhốt Em Lại Có Được Không?
“Ê, các cậu nghe chưa? Tống Hứa bị đuổi học rồi!”
Trong phòng vẽ, Hách Giai kéo Trần Thanh thì thầm bàn tán.
“Tớ nói thật nhé, Tống Hứa đúng là xui xẻo. Công ty nhà cậu ta vừa gặp biến cố, cổ phiếu rớt thê thảm, quay đầu một cái đã bị nhà trường quét ra khỏi cửa… Mầm non tốt thế cơ mà, tiếc thật.”
Trần Thanh đẩy gọng kính: “Cậu nói xem, có phải cậu ta đắc tội ai không?”
“Ai mà biết. Bình thường nhìn cũng khá an phận mà…”
Đầu bút của Nguyễn Miên khựng lại.
Chuyện của Tống Hứa, tám phần là do Thẩm Vọng làm.
Anh đang cảnh cáo cô.
“Miên Miên? Miên Miên?” Hách Giai thò đầu qua, vẫy tay trước mặt cô.
Nguyễn Miên hoàn hồn: “…Hả?”
“Nghĩ gì mà thất thần vậy? Gọi cậu mấy lần rồi.”
“Chắc tối qua ngủ không ngon.” Cô khẽ nói cho qua. “Sao thế?”
“Rủ cậu đi ăn tối. Gần đây có quán mới mở, nghe nói không tệ.”
“Thôi,” Nguyễn Miên chỉ vào bức phác thảo trước mặt, “tớ muốn vẽ xong bức này.”
Trên tranh là một chiếc vòng cổ phong cách retro thời thượng, thiết kế táo bạo, tuy phô trương nhưng chi tiết tinh xảo.
Hách Giai ghé lại xem, không khỏi xuýt xoa: “Miên Miên, tớ mà có được một nửa thiên phú của cậu, ba mẹ tớ chắc nằm mơ cũng cười.”
“Nguyễn Miên, ra đây một chút.”
Thầy Cù đứng ở cửa gọi cô.
Nguyễn Miên đặt bút xuống, tháo tạp dề dính sơn rồi đi theo.
Trong văn phòng.
Từ khi nhập học, Nguyễn Miên luôn theo học dưới sự hướng dẫn của thầy Cù. Mỗi khi khoa mỹ thuật có hoạt động hay cuộc thi, thầy đều nghĩ đến cô đầu tiên. Cô đã tham gia không ít cuộc thi và từng đoạt giải. Trong lòng cô vô cùng biết ơn vị ân sư này.
“Thầy Cù, thầy tìm em ạ?”
“Miên Miên à, em và Tống Hứa vốn là hai học sinh thầy coi trọng nhất. Chuyện của Tống Hứa… em nghe rồi chứ?”
Nguyễn Miên gật đầu.
“Là thế này, trường có một suất trao đổi học tập tại nước A, thời hạn một tháng, học phí năm vạn. Học thiết kế, tầm nhìn rất quan trọng. Thầy đã giúp em đăng ký rồi. Em về chuẩn bị đi, nộp học phí, ngày kia khởi hành.”
“Thật ạ? Tuyệt quá!” Mắt Nguyễn Miên sáng lên, nắm lấy tay thầy. “Cảm ơn thầy Cù!”
Thầy Cù mỉm cười, đưa cho cô một tờ thông báo: “Nắm chắc cơ hội. Cuối năm bên đó có một cuộc thi lớn, giải nhất có thể sang Paris bồi dưỡng. Miên Miên, em phải cố lên.”
Nguyễn Miên gật đầu: “Vâng! Em sẽ cố gắng.”
—
Tan học, Nguyễn Miên gọi điện cho Thẩm Vọng.
Bên kia gần như bắt máy ngay lập tức.
“Bé con ngoan rồi à?” Giọng anh trầm thấp vang lên trong ống nghe, mang theo ý cười. “Biết chủ động tìm anh rồi.”
Nguyễn Miên bỏ ngoài tai lời nói sến sẩm ấy, hỏi thẳng: “Tống Hứa bị đuổi học, còn chuyện công ty nhà cậu ấy… có phải anh làm không?”
“Phải thì sao.” Anh không phủ nhận.
“Tại sao?” Nguyễn Miên tức giận. “Anh muốn nổi điên thì nhắm vào em đi, sao phải liên lụy người vô tội?!”
“Vì em lo cho cậu ta.”
Giọng Thẩm Vọng đột nhiên trầm xuống, lạnh như băng.
“Ví dụ như bây giờ — anh không thích bộ dạng em sốt ruột vì người khác. Nguyễn Miên, em đã một tuần không về nhà rồi.”
“Dạo này em bận lắm, nhiều môn học…”
“Cái người tên Hách Giai đó, hình như quan hệ với em không tệ.”
Tim Nguyễn Miên thắt lại: “Anh muốn làm gì? Anh đừng làm bậy!”
“Tùy biểu hiện của em. Tối nay, anh muốn nhìn thấy em ở biệt thự cũ.”
Cuộc gọi bị cắt ngang.
“Alô? Alô!”
Nghe tiếng tút tút trong điện thoại, Nguyễn Miên tức đến mức suýt ném điện thoại xuống đất. Nhưng nghĩ đây là chiếc điện thoại cô làm thêm ba tháng mới mua được, cuối cùng vẫn nhịn.
Thật ra, so với việc về biệt thự cũ, cô thà ở lại trường còn hơn.
Sau khi lên đại học, cô rất ít khi về đó. Cô biết mẹ Ôn không thích mình, không muốn khiến ba Thẩm khó xử nên ngày lễ tết đều đi làm thêm bên ngoài.
Ba Thẩm thường xuyên xã giao, cả tháng chưa chắc về được mấy lần. Mẹ Ôn sau bữa tối quen đi phòng gym một tiếng. Còn Thẩm Vọng… cô không nắm được quy luật, chỉ có thể đánh cược.
Căn giờ kỹ lưỡng, Nguyễn Miên cố tình đợi sau bữa tối mới về.
Phòng khách trống không, cô lập tức lẻn về phòng mình, khóa trái cửa.
Rồi vào phòng tắm tắm rửa, tâm trạng khá tốt, còn khe khẽ hát.
Có thể đi trao đổi học tập là chuyện vui, nghĩa là cô lại gần giấc mơ của mình hơn một bước.
Cô định “tiền trảm hậu tấu”. Đợi đến khi sang nước A rồi, Thẩm Vọng cũng không thể đuổi theo bắt cô về.
Anh muốn điên, cô không thể điên theo anh được.
Tắm xong, Nguyễn Miên mở cửa bước ra.
Nụ cười trên môi lập tức cứng đờ.
Bên bàn học cạnh cửa sổ, người đàn ông đang thong thả ngồi trên ghế của cô, chân dài bắt chéo, khóe môi khẽ cong.
“Bé con biểu cảm gì thế? Anh đáng sợ lắm sao?”
Ánh mắt Thẩm Vọng chậm rãi lướt trên người cô, ánh nhìn quấn quýt đầy ám muội.
Nguyễn Miên lúc này mới nhớ mình chỉ quấn mỗi chiếc khăn tắm. Cô hoảng hốt che ngực, xoay người định chạy vào phòng tắm.
“Đứng lại.”
Hai chữ như đóng đinh vào chân cô.
“Quay lại.”
Cô không nhúc nhích, lưng quay về phía anh, toàn thân căng cứng.
“Nguyễn Miên.” Giọng anh trầm xuống một bậc. “Đừng để anh nói lần thứ hai.”
Cô nhắm mắt, hít sâu một hơi, rồi chậm rãi quay lại.
Gương mặt Nguyễn Miên không phải kiểu diễm lệ kinh diễm, mà thiên về thanh thuần ngoan ngoãn. Nhưng thân hình lại vô cùng quyến rũ. Cao một mét sáu tám, đôi chân thon dài thẳng tắp, đường cong đầy đặn, xương quai xanh tinh xảo, bờ vai mềm mại, hoàn toàn không thua người mẫu.
“Lại đây.” Thẩm Vọng ngoắc tay.
Nguyễn Miên chậm rãi bước tới, dừng trước mặt anh.
Anh vỗ nhẹ lên đùi mình: “Ngồi.”
Cô nhíu mày, nhưng vẫn ngoan ngoãn làm theo.
Thẩm Vọng cúi đầu, vùi vào cổ cô hít sâu một hơi: “Bé con thơm quá… đổi sữa tắm rồi sao?”
Nguyễn Miên ghét bỏ quay mặt đi: “Muộn rồi, anh nên về phòng.”
“Tối nay anh không đi.”
Sắc mặt Nguyễn Miên trắng bệch, quay đầu nhìn anh.
Nụ cười anh tùy ý, ánh mắt sâu không thấy đáy, khiến lòng cô càng rối loạn.
“Anh đừng làm bậy… ba mẹ đều ở nhà. Nếu anh dám làm gì, em sẽ hét lên.”
“Được thôi.” Anh cười càng vui vẻ. “Vừa hay để họ biết luôn. Như vậy anh có thể thuận lý thành chương hủy hôn với nhà họ Lê, quang minh chính đại theo đuổi bé con của anh.”
“Thẩm Vọng, rốt cuộc anh muốn thế nào?”
Anh vòng tay siết cô vào lòng, môi dán sát tai cô, hơi thở nóng bỏng: “Lâu vậy không gặp, có nhớ anh không?”
Nhớ anh, đi chết đi!
Nguyễn Miên mím môi không đáp.
Thẩm Vọng cũng không giận, tự mình thì thầm: “Nhưng anh rất nhớ em.”
Ngón tay bắt đầu lướt trên làn da trần của cô, chậm rãi men xuống mép khăn tắm, nơi đi qua đều khiến cô run rẩy.
Nguyễn Miên giữ chặt bàn tay không an phận của anh: “Đến kỳ rồi.”
“Hôm nay không phải mùng tám.”
“Có thể trễ vài ngày.”
Ánh mắt Thẩm Vọng khẽ lóe lên, dường như đang cân nhắc độ chân thật trong lời cô.
Ngay lúc đó, Nguyễn Miên liếc thấy nơi góc bàn, trong chiếc túi cô tiện tay đặt xuống, lộ ra một góc danh sách sinh viên trao đổi.
Mắt thấy ánh nhìn của Thẩm Vọng sắp hướng về phía đó…













