Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Chạy Trốn À? Bảo Bối Nhốt Em Lại Có Được Không? – Chương 5: Ba mẹ đều ở nhà, anh đừng làm bậy

Chạy Trốn À? Bảo Bối Nhốt Em Lại Có Được Không?

Tác giả:
Lượt đọc: 32,472
Đề cử: 0
Bình luận: 0

“Ê, các cậu nghe chưa? Tống Hứa bị đuổi học rồi!”

Trong phòng vẽ, Hách Giai kéo Trần Thanh thì thầm bàn tán.

“Tớ nói thật nhé, Tống Hứa đúng là xui xẻo. Công ty nhà cậu ta vừa gặp biến cố, cổ phiếu rớt thê thảm, quay đầu một cái đã bị nhà trường quét ra khỏi cửa… Mầm non tốt thế cơ mà, tiếc thật.”

Trần Thanh đẩy gọng kính: “Cậu nói xem, có phải cậu ta đắc tội ai không?”

“Ai mà biết. Bình thường nhìn cũng khá an phận mà…”

Đầu bút của Nguyễn Miên khựng lại.

Chuyện của Tống Hứa, tám phần là do Thẩm Vọng làm.

Anh đang cảnh cáo cô.

“Miên Miên? Miên Miên?” Hách Giai thò đầu qua, vẫy tay trước mặt cô.

Nguyễn Miên hoàn hồn: “…Hả?”

“Nghĩ gì mà thất thần vậy? Gọi cậu mấy lần rồi.”

“Chắc tối qua ngủ không ngon.” Cô khẽ nói cho qua. “Sao thế?”

“Rủ cậu đi ăn tối. Gần đây có quán mới mở, nghe nói không tệ.”

“Thôi,” Nguyễn Miên chỉ vào bức phác thảo trước mặt, “tớ muốn vẽ xong bức này.”

Trên tranh là một chiếc vòng cổ phong cách retro thời thượng, thiết kế táo bạo, tuy phô trương nhưng chi tiết tinh xảo.

Hách Giai ghé lại xem, không khỏi xuýt xoa: “Miên Miên, tớ mà có được một nửa thiên phú của cậu, ba mẹ tớ chắc nằm mơ cũng cười.”

“Nguyễn Miên, ra đây một chút.”

Thầy Cù đứng ở cửa gọi cô.

Nguyễn Miên đặt bút xuống, tháo tạp dề dính sơn rồi đi theo.

Trong văn phòng.

Từ khi nhập học, Nguyễn Miên luôn theo học dưới sự hướng dẫn của thầy Cù. Mỗi khi khoa mỹ thuật có hoạt động hay cuộc thi, thầy đều nghĩ đến cô đầu tiên. Cô đã tham gia không ít cuộc thi và từng đoạt giải. Trong lòng cô vô cùng biết ơn vị ân sư này.

“Thầy Cù, thầy tìm em ạ?”

“Miên Miên à, em và Tống Hứa vốn là hai học sinh thầy coi trọng nhất. Chuyện của Tống Hứa… em nghe rồi chứ?”

Nguyễn Miên gật đầu.

“Là thế này, trường có một suất trao đổi học tập tại nước A, thời hạn một tháng, học phí năm vạn. Học thiết kế, tầm nhìn rất quan trọng. Thầy đã giúp em đăng ký rồi. Em về chuẩn bị đi, nộp học phí, ngày kia khởi hành.”

“Thật ạ? Tuyệt quá!” Mắt Nguyễn Miên sáng lên, nắm lấy tay thầy. “Cảm ơn thầy Cù!”

Thầy Cù mỉm cười, đưa cho cô một tờ thông báo: “Nắm chắc cơ hội. Cuối năm bên đó có một cuộc thi lớn, giải nhất có thể sang Paris bồi dưỡng. Miên Miên, em phải cố lên.”

Nguyễn Miên gật đầu: “Vâng! Em sẽ cố gắng.”

Tan học, Nguyễn Miên gọi điện cho Thẩm Vọng.

Bên kia gần như bắt máy ngay lập tức.

“Bé con ngoan rồi à?” Giọng anh trầm thấp vang lên trong ống nghe, mang theo ý cười. “Biết chủ động tìm anh rồi.”

Nguyễn Miên bỏ ngoài tai lời nói sến sẩm ấy, hỏi thẳng: “Tống Hứa bị đuổi học, còn chuyện công ty nhà cậu ấy… có phải anh làm không?”

“Phải thì sao.” Anh không phủ nhận.

“Tại sao?” Nguyễn Miên tức giận. “Anh muốn nổi điên thì nhắm vào em đi, sao phải liên lụy người vô tội?!”

“Vì em lo cho cậu ta.”

Giọng Thẩm Vọng đột nhiên trầm xuống, lạnh như băng.

“Ví dụ như bây giờ — anh không thích bộ dạng em sốt ruột vì người khác. Nguyễn Miên, em đã một tuần không về nhà rồi.”

“Dạo này em bận lắm, nhiều môn học…”

“Cái người tên Hách Giai đó, hình như quan hệ với em không tệ.”

Tim Nguyễn Miên thắt lại: “Anh muốn làm gì? Anh đừng làm bậy!”

“Tùy biểu hiện của em. Tối nay, anh muốn nhìn thấy em ở biệt thự cũ.”

Cuộc gọi bị cắt ngang.

“Alô? Alô!”

Nghe tiếng tút tút trong điện thoại, Nguyễn Miên tức đến mức suýt ném điện thoại xuống đất. Nhưng nghĩ đây là chiếc điện thoại cô làm thêm ba tháng mới mua được, cuối cùng vẫn nhịn.

Thật ra, so với việc về biệt thự cũ, cô thà ở lại trường còn hơn.

Sau khi lên đại học, cô rất ít khi về đó. Cô biết mẹ Ôn không thích mình, không muốn khiến ba Thẩm khó xử nên ngày lễ tết đều đi làm thêm bên ngoài.

Ba Thẩm thường xuyên xã giao, cả tháng chưa chắc về được mấy lần. Mẹ Ôn sau bữa tối quen đi phòng gym một tiếng. Còn Thẩm Vọng… cô không nắm được quy luật, chỉ có thể đánh cược.

Căn giờ kỹ lưỡng, Nguyễn Miên cố tình đợi sau bữa tối mới về.

Phòng khách trống không, cô lập tức lẻn về phòng mình, khóa trái cửa.

Rồi vào phòng tắm tắm rửa, tâm trạng khá tốt, còn khe khẽ hát.

Có thể đi trao đổi học tập là chuyện vui, nghĩa là cô lại gần giấc mơ của mình hơn một bước.

Cô định “tiền trảm hậu tấu”. Đợi đến khi sang nước A rồi, Thẩm Vọng cũng không thể đuổi theo bắt cô về.

Anh muốn điên, cô không thể điên theo anh được.

Tắm xong, Nguyễn Miên mở cửa bước ra.

Nụ cười trên môi lập tức cứng đờ.

Bên bàn học cạnh cửa sổ, người đàn ông đang thong thả ngồi trên ghế của cô, chân dài bắt chéo, khóe môi khẽ cong.

“Bé con biểu cảm gì thế? Anh đáng sợ lắm sao?”

Ánh mắt Thẩm Vọng chậm rãi lướt trên người cô, ánh nhìn quấn quýt đầy ám muội.

Nguyễn Miên lúc này mới nhớ mình chỉ quấn mỗi chiếc khăn tắm. Cô hoảng hốt che ngực, xoay người định chạy vào phòng tắm.

“Đứng lại.”

Hai chữ như đóng đinh vào chân cô.

“Quay lại.”

Cô không nhúc nhích, lưng quay về phía anh, toàn thân căng cứng.

“Nguyễn Miên.” Giọng anh trầm xuống một bậc. “Đừng để anh nói lần thứ hai.”

Cô nhắm mắt, hít sâu một hơi, rồi chậm rãi quay lại.

Gương mặt Nguyễn Miên không phải kiểu diễm lệ kinh diễm, mà thiên về thanh thuần ngoan ngoãn. Nhưng thân hình lại vô cùng quyến rũ. Cao một mét sáu tám, đôi chân thon dài thẳng tắp, đường cong đầy đặn, xương quai xanh tinh xảo, bờ vai mềm mại, hoàn toàn không thua người mẫu.

“Lại đây.” Thẩm Vọng ngoắc tay.

Nguyễn Miên chậm rãi bước tới, dừng trước mặt anh.

Anh vỗ nhẹ lên đùi mình: “Ngồi.”

Cô nhíu mày, nhưng vẫn ngoan ngoãn làm theo.

Thẩm Vọng cúi đầu, vùi vào cổ cô hít sâu một hơi: “Bé con thơm quá… đổi sữa tắm rồi sao?”

Nguyễn Miên ghét bỏ quay mặt đi: “Muộn rồi, anh nên về phòng.”

“Tối nay anh không đi.”

Sắc mặt Nguyễn Miên trắng bệch, quay đầu nhìn anh.

Nụ cười anh tùy ý, ánh mắt sâu không thấy đáy, khiến lòng cô càng rối loạn.

“Anh đừng làm bậy… ba mẹ đều ở nhà. Nếu anh dám làm gì, em sẽ hét lên.”

“Được thôi.” Anh cười càng vui vẻ. “Vừa hay để họ biết luôn. Như vậy anh có thể thuận lý thành chương hủy hôn với nhà họ Lê, quang minh chính đại theo đuổi bé con của anh.”

“Thẩm Vọng, rốt cuộc anh muốn thế nào?”

Anh vòng tay siết cô vào lòng, môi dán sát tai cô, hơi thở nóng bỏng: “Lâu vậy không gặp, có nhớ anh không?”

Nhớ anh, đi chết đi!

Nguyễn Miên mím môi không đáp.

Thẩm Vọng cũng không giận, tự mình thì thầm: “Nhưng anh rất nhớ em.”

Ngón tay bắt đầu lướt trên làn da trần của cô, chậm rãi men xuống mép khăn tắm, nơi đi qua đều khiến cô run rẩy.

Nguyễn Miên giữ chặt bàn tay không an phận của anh: “Đến kỳ rồi.”

“Hôm nay không phải mùng tám.”

“Có thể trễ vài ngày.”

Ánh mắt Thẩm Vọng khẽ lóe lên, dường như đang cân nhắc độ chân thật trong lời cô.

Ngay lúc đó, Nguyễn Miên liếc thấy nơi góc bàn, trong chiếc túi cô tiện tay đặt xuống, lộ ra một góc danh sách sinh viên trao đổi.

Mắt thấy ánh nhìn của Thẩm Vọng sắp hướng về phía đó…

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1: Nội y của em, tối qua để quên chỗ anh rồi
Chương 2: Lần sau, anh sẽ nhớ đeo
Chương 3: Em không chịu nổi đâu, bé con
Chương 4: Ngoan ngoãn nghe lời, anh sẽ mãi mãi đối tốt với Miên Miên
Chương 5: Ba mẹ đều ở nhà, anh đừng làm bậy
Chương 6: Chạy! Chạy! Chạy! Chạy! Chạy!
Chương 7: Nhớ Cô Đến Phát Điên
Chương 8: Còn La Nữa, Tao Bắn Chết Mày
Chương 9: Ngủ Đủ Một Trăm Người, Tôi Đốt Pháo Ăn Mừng
Chương 10: Cởi
Chương 11: Hắn Bạo Lệ
Chương 12: Mưu Sát Chồng À? Dịu Dàng Một Chút
Chương 13: Em Tưởng Anh Không Cần Em Nữa
Chương 14: Ngoan, Cởi Ra Giúp Chồng
Chương 15: Ban Ngày Gọi Anh Trai, Ban Đêm Gọi Chồng
Chương 16: Đêm Nay Anh Rất Muốn Làm
Chương 17: Cô Bỏ Trốn
Chương 18: Bảo Bối… Nên Về Nhà Rồi.
Chương 19: Bắt! Bắt! Bắt! Bắt Cô Ấy!
Chương 20: Tôi Không Thích Anh!!!
Chương 21: Chim Hoàng Yến
Chương 22: Bảo Bối, Sinh Cho Anh Một Đứa Con
Chương 23: Tôi Nhất Định Sẽ Dừng
Chương 24: Hận Không Thể Chết Trong Thân Thể Em…
Chương 25: Tối Nay, Em Đã Gọi Sai Hai Lần Rồi
Chương 26: Nguyễn Miên, Em Tự Do Rồi.
Chương 27: Bị Ấn Trước Gương Nhận Lỗi
Chương 28: Thế Mà Lại Không Đeo
Chương 29: Không Muốn Ăn Cơm, Chỉ Muốn Ăn Người
Chương 30: Ép Cô Lĩnh Giấy Đăng Ký Kết Hôn
Chương 31: Kiểm Tra Chuẩn Bị Mang Thai
Chương 32: Cô Muốn “uống” Nước Dâu Tây Sao?
Chương 33: Anh Không Chỉ Lớn Tuổi, Chỗ Khác Cũng…
Chương 34: Thỏ Con… Cô Chủ Động Quyến Rũ…
Chương 35: Nhất Định Phải Xem! Xem! Xem! Xem!
Chương 36: Bẻ Gãy Chân Cô, Trói Trên Giường
Chương 37: Anh Ghen Đến Phát Điên
Chương 38: Bảo Bối, Trò Chơi Kết Thúc Rồi
Chương 39: Rửa Sạch Hết Cho Tôi!
Chương 40: Cách Thú Vị
Chương 41: Thích Tôi, Không Tốt Sao
Chương 42: Nên Mềm Mỏng Thì Mềm Mỏng, Nên Nhận Sai Thì Nhận Sai
Chương 43: Có Lợi Cho Việc Mang Thai
Chương 44: Tước Đoạt Toàn Bộ Tôn Nghiêm
Chương 45: Ngất Thì Truyền Dinh Dưỡng
Chương 46: Câu Giờ
Chương 47: Tối Nay... Em Có Thể Ở Lại Không?
Chương 48: Bảo Bối, Kỹ Thuật Của Em Tệ Quá
Chương 49: Tuyên Bố Chủ Quyền, Cho Cô Danh Phận
Chương 50: Với Anh Thì Không Còn Gì Để Nói, Còn Với Anh Ta Thì Ngay Cả Nụ Cười Cũng Có?
Chương 51: Làm Ngay Sau Cánh Cửa... Cho Anh Ta Nghe Rõ
Chương 52: Mượn Hôn Nhân Để Rời Đi
Chương 53: Mỗi Đêm Đều Đo Đạc Không Biết Bao Nhiêu Lần
Chương 54: Anh Đến Đón Em Rồi
Chương 55: Vĩnh Biệt, Thẩm Vọng
Chương 56: Không Tìm Thấy Thi Thể, Nghĩa Là Cô Ấy Vẫn Còn Sống
Chương 57: Tìm Thấy Cô Ấy Rồi
Chương 58: Hối Hận, Yêu Thương, Tuyệt Vọng
Chương 59: Giả Làm Vợ Anh, Kết Hôn Với Anh
Chương 60: Cha Con Gặp Mặt
Chương 61: Con Tìm Được Ba Rồi!
Chương 62: Chuyện Vợ Tôi Sống Lại Rồi Kết Hôn Với Người Khác, Còn Tôi Nhận Được Thiệp Mời
Chương 63: Lâu Rồi Không Gặp, Vợ—à, Bà Xã!
Chương 64: Vợ Tôi Sao Lại Thành Vợ Anh Rồi?!
Chương 65: So Với Anh, Nhiều Hơn Rất Nhiều
Chương 66: Xé Rách Váy Cưới Của Cô
Chương 67: Có Con Ở Đây, Cô Ấy Nhất Định Sẽ Quay Về
Chương 68: Mỗi Lần Ở Bên Anh, Tôi Đều Cảm Thấy Ghê Tởm
Chương 69: Hắn Sẽ Cướp Các Con Đi
Chương 70: Lui Một Vạn Bước Mà Nói, Chẳng Lẽ Nguyễn Miên Không Hề Thiên Vị Sao?
Chương 71: Hóa Ra Làm Như Vậy, Có Thể Khiến Vợ Vui Vẻ
Chương 72: Thẩm Vọng Quả Thật Xấu, Nhưng Là Xấu Công Khai
Chương 73: Anh Ta Trở Nên Thật Hèn Hạ?
Chương 74: Tôi Chính Là Daddy Của Con Bé
Chương 75: Dám Vu Oan Vợ Tôi, Còn Bắt Tôi Gánh Tội Thay
Chương 76: Biết Được Chân Tướng
Chương 77: Người Hòa Hợp Linh Hồn Với Em Nhất… Là Anh Mới Đúng
Chương 78: Mắt To Trừng Mắt Nhỏ
Chương 79: Quỳ Xuống
Chương 80: Là 520, Còn Dám Nói Không Yêu Anh
Chương 81: Đối Với Người Khác Tàn Nhẫn, Đối Với Chính Mình Càng Tàn Nhẫn
Chương 82: Giám Định Quan Hệ Cha Con
Chương 83: Lớp Mặt Nạ Giả Dối Của Anh Ta
Chương 84: Là Vợ Sắp Trở Về Rồi
Chương 85: Cướp Vợ Với Anh? Nực Cười
Chương 86: Nói Với Phu Nhân… Anh Chính Là Ngài Cyrus
Chương 87: Không Quen
Chương 88: Tôi Chính Là “người Chồng Đã Chết” Của Cô Ấy
Chương 89: Em Tự Cảm Nhận Đi
Chương 90: Ai Quy Định Chỉ Trẻ Con Mới Được Ăn Kẹo?
Chương 91: Chỉ Ở Lại Một Đêm
Chương 92: Cho Anh Một Cơ Hội Bù Đắp
Chương 93: Em Có Thể… Cũng Hôn Anh Một Cái Không?
Chương 94: Trong Lòng Cô, Hắn Tốt Đến Vậy, Đáng Tin Đến Vậy Sao?
Chương 95: Có Bán Cô Ra Từng Mảnh Cũng Không Mua Nổi
Chương 96: Hôn Anh Một Cái, Anh Sẽ Nói Cho Em Biết
Chương 97: Phá Bỏ Định Kiến Về Anh, Rồi Làm Quen Lại Từ Đầu
Chương 98: Nữ Chủ Nhân Của Nó Đã Trở Về
Chương 99: Món Quà Đến Muộn
Chương 100: Ghen
Chương 101: Con Đã Gọi Chú Là Daddy Rồi, Sao Chú Có Thể Vắng Mặt
Chương 102: Áo Bông Đen Tâm, Còn Hở Gió
Chương 103: Không Phải Giành Với Các Con, Mà Là Giành Với Người Đàn Ông Khác
Chương 104: Có Lúc Thật Muốn Liều Mạng Với Mấy Người Giàu Như Sếp! (tăng Thêm)
Chương 105: “vong Phu” Biến Thành Giám Khảo, Vậy Chẳng Phải Nắm Chắc Phần Thắng? (tăng Thêm)
Chương 106: Đau Lòng (tăng Thêm)
Chương 107: Nghe Điều Muốn Nghe, Kích Thích, Bùng Nổ
Chương 108: Từng Bước Một Đi Vào Cái Bẫy Anh Giăng Sẵn
Chương 109: Nước Mắt Cá Sấu, Không Đáng Được Thương Hại
Chương 110: Bảo Bối Của Anh Đang Tỏa Sáng
Chương 111: Ép Cô Tỉnh Táo, Ép Cô Phải Đối Mặt
Chương 112: Xe Của Anh Rách Hơn, Không Dễ Bị Phát Hiện
Chương 113: Làm Sao Đây? Thật Muốn Đánh Hắn Một Trận
Chương 114: Bảo bối, người nên khóc… phải là anh mới đúng chứ?
Chương 115: Bảo bối, có thể không?
Chương 116: Hu hu hu, nụ hôn đầu của anh mất rồi
Chương 117: Cho anh một danh phận
Chương 118: Cho đến khi anh hài lòng
Chương 119: Yêu Đến Tận Xương Tủy, Sẵn Sàng Nuôi Con Cho Người Khác
Chương 120: Miễn Cưỡng Chia Cho Em Nửa Chiếc Giường
Chương 121: Anh ơi, em sợ lắm
Chương 122: Ngủ cùng nhau
Chương 123: Thẩm ca ca, xin anh tha cho em đi
Chương 124: Khiêu khích
Chương 125: Chủ động
Chương 126: Hy Vọng Anh Sẽ Thích
Chương 127: Dũng Nữ, Tấm Gương Của Chúng Ta
Chương 128: Bảo bối, thẩm vấn mà dịu dàng thế này thì không được đâu
Chương 129: Không biết lát nữa anh sẽ tính sổ với cô thế nào
Chương 130: Giải quyết chuyện giữa chúng ta
Chương 131: Hiểu cô hơn cả chính cô
Chương 132: Không thèm để ý anh nữa
Chương 133: Không, cậu mới không muốn
Chương 134: Chú sẽ cố gắng theo đuổi lại mẹ của các con
Chương 135: Nói thừa, con gái của anh đương nhiên đáng yêu rồi
Chương 136: Xé Toạc Mặt Nạ
Chương 137: Theo Đuổi Em
Chương 138: Gỡ lại một ván
Chương 139: Tôi là bà chủ
Chương 140: Tôi thất tình
Chương 141: Vẫn là chị tốt nhất, em thích chị nhất
Chương 142: Em là của tôi
Chương 143: Cô ta bị lợi dụng
Chương 144: Giấc mộng đẹp tan vỡ
Chương 145: Đau chết cô rồi
Chương 146: Nổ chết hắn
Chương 147: Không ngờ Thẩm Vọng lại quan trọng với cô đến vậy
Chương 148: Ngoan thật đấy, vừa ngoan lại còn chủ động
Chương 149: Chạy cái gì?
Chương 150: Mày nói tao không hiểu cô ấy?
Chương 151: Đau lắm, bảo bối… em thương anh một chút đi
Chương 152: Đàn ông không được nói không được - Chương 152
Chương 153: Tôi có thể dọn đến ở rồi chứ?
Chương 154: Không hối hận, tôi cam tâm tình nguyện
Chương 155: Đại Kết Cục
Chương 156: Ngoại truyện – Chuyện cũ (1)
Chương 157: Phiên ngoại – Chuyện cũ (2)
Chương 158: Phiên ngoại – Chuyện cũ (3)
Chương 159: Phiên ngoại – Sau khi kết hôn (1)
Chương 160: Phiên ngoại – Sau khi kết hôn (2)
Chương 161: Phiên ngoại – Sau khi kết hôn (3)
Chương 162: Phiên ngoại – Sau khi kết hôn (4)
Chương 163: Hôn Hậu – Phiên Ngoại (5)
Chương 164: Phiên Ngoại – Sau Hôn Nhân (6)
Chương 165: Phiên Ngoại – Sau Hôn Nhân (7)
Chương 166; Phiên ngoại – Sau khi kết hôn (8)

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Chạy Trốn À? Bảo Bối Nhốt Em Lại Có Được Không?
Chương 5: Ba mẹ đều ở nhà, anh đừng làm bậy

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 5: Ba mẹ đều ở nhà, anh đừng làm bậy
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...