Chạy Trốn À? Bảo Bối Nhốt Em Lại Có Được Không? – Chương 4: Ngoan ngoãn nghe lời, anh sẽ mãi mãi đối tốt với Miên Miên
Chạy Trốn À? Bảo Bối Nhốt Em Lại Có Được Không?
Nguyễn Miên tuyệt vọng khẽ nhắm mắt.
Cô đã cố gắng hết sức để làm mình trở nên mờ nhạt.
“Nguyễn Miên thì biết gì chứ.” Ôn Uẩn Nghi khẽ hừ lạnh, “Tháng sau có ngày đẹp, ba con cũng thích Thanh Sương. Hay là tranh thủ định chuyện hôn sự trước đi…”
“Miên Miên.” Thẩm Vọng lạnh giọng gọi, ánh mắt khóa chặt lấy cô. “Nói cho anh biết, em có muốn người chị dâu này không?”
Không khí như đông cứng lại.
Tất cả ánh nhìn đều dồn lên người Nguyễn Miên.
Trong mắt Ôn Uẩn Nghi ánh lên tia oán hận.
Bà thật sự không hiểu Nguyễn Miên có gì tốt. Người lớn thì nhất quyết mang về nhận nuôi, người nhỏ thì ngày ngày canh cánh trong lòng. Đây là nuôi con gái sao? Rõ ràng là nuôi một con hồ ly tinh bên cạnh.
Lê Thanh Sương cũng lặng lẽ đánh giá cô.
Ăn mặc giản dị, dung mạo bình thường, một cô con nuôi sống nhờ nhà người khác… cũng đáng để Thẩm Vọng để tâm đến vậy ư?
“…Cô Lê xinh đẹp, hào phóng, gia thế tốt, học thức cao.” Nguyễn Miên cố ý tránh ánh mắt Thẩm Vọng, gượng cười với Ôn Uẩn Nghi và Lê Thanh Sương. “Rất xứng đôi với anh. Em rất thích… người chị dâu này.”
Lê Thanh Sương nghe vậy liền nở nụ cười rạng rỡ, bước tới nắm tay cô.
“Em gái của anh Vọng cũng là em gái của chị. Miên Miên, miệng em thật ngọt, chị cũng rất thích em.”
Ôn Uẩn Nghi thu lại ánh nhìn độc địa: “Đến Nguyễn Miên cũng nói tốt rồi, giờ con còn lý do gì để từ chối?”
Thẩm Vọng tức đến bật cười: “Mọi người cứ sắp xếp.”
Ôn Uẩn Nghi quay sang Nguyễn Miên: “Con cũng hai mươi rồi. Con gái đọc nhiều sách đến đâu cũng không bằng tìm được người đàn ông tốt. Như vậy chúng ta mới có thể ăn nói với cha mẹ con. Ta có một đứa cháu trai, tướng mạo đoan chính, là bác sĩ, hồi nhỏ hai đứa từng gặp…”
“Cô ấy còn nhỏ.” Ánh mắt âm trầm của Thẩm Vọng ghim chặt vào mặt Nguyễn Miên. “Đúng không?”
“Vâng, hiện tại con chỉ muốn hoàn thành việc học.” Nguyễn Miên cúi đầu. “Con xin phép về phòng trước.”
Vốn dĩ Ôn Uẩn Nghi chỉ nói khách sáo. Nguyễn Miên đi rồi càng tốt. Bà quay sang dặn dì Trần chuẩn bị món ăn, kéo Lê Thanh Sương tiếp tục trò chuyện thân mật.
Nguyễn Miên lén rời đi, Thẩm Vọng lập tức cất bước theo sau.
“Thẩm Vọng.” Ôn Uẩn Nghi gọi lại, “Thanh Sương lần đầu đến nhà, con ở lại tiếp đãi đi.”
Thẩm Vọng không quay đầu: “Con buồn tiểu, nhịn không nổi.”
…Thô tục!
Ôn Uẩn Nghi tức đến mức cảm thấy mất hết thể diện.
—
Nguyễn Miên vừa về đến phòng ngủ, xoay tay định đóng cửa thì cánh cửa bỗng bị một lực từ bên ngoài chặn lại.
Cô quay đầu, đã thấy Thẩm Vọng chen nửa người qua khe cửa.
“Ra ngoài!” Nguyễn Miên giơ tay đẩy anh.
Thẩm Vọng không nhúc nhích, thuận thế chen hẳn vào phòng, “cạch” một tiếng khóa trái cửa.
Nguyễn Miên lảo đảo lùi về sau, giọng run lên: “Mẹ Ôn và cô Lê vẫn đang ở dưới lầu… anh, anh đừng làm bậy!”
Chuyện cái túi nếu bị lộ, cô thật sự sợ Thẩm Vọng nổi điên.
Mà bộ dạng hoảng hốt né tránh của cô lại khiến Thẩm Vọng cực kỳ khó chịu.
Anh vẫn thích cô em gái ngày trước hơn — người kéo vạt áo anh làm nũng, giọng mềm mại đòi dỗ dành, đòi ôm.
“Anh mua thuốc rồi, có thể giảm đau.”
Nguyễn Miên khẽ nhíu mày, không hiểu.
Thẩm Vọng hạ đuôi mắt: “Không đau nữa?”
Nguyễn Miên lập tức hiểu ra.
Không ngờ anh đuổi theo chỉ để hỏi chuyện này. Dù có đau cô cũng sẽ nói không đau, chẳng lẽ còn cho anh xem?
Cô đã bị ép đến góc giường, đầu gối mềm đi, ngồi phịch xuống mép giường.
“…Em không sao.”
Thẩm Vọng thuận thế cúi người, hai tay chống hai bên, bao trọn cô trong khoảng không chật hẹp.
“Để anh xem.”
“Em đã nói không sao rồi!”
Nguyễn Miên xấu hổ đến mức chỉ muốn chui xuống đất. Đêm qua cô không muốn nhắc tới, vậy mà người đàn ông này lại hết lần này đến lần khác gợi lại.
“Mẹ Ôn đã sắp xếp vị hôn thê cho anh rồi. Cô ấy rất đẹp, rất hợp với anh, tháng sau sẽ đính hôn… anh nên biết tự trọng.”
“Vì đó là kết quả em muốn, nên anh đồng ý.”
Thẩm Vọng lấy tuýp thuốc mỡ từ túi áo, chậm rãi vặn mở, bóp ra một đoạn, dùng đầu ngón tay xoa ấm.
Tay kia vươn về phía cạp quần cô.
Nguyễn Miên giữ chặt, môi cắn đến trắng bệch, dùng hết sức phản kháng.
“Bôi thuốc sẽ mau khỏi.”
“Em đã nói không sao!”
Ánh mắt Thẩm Vọng trầm xuống: “Nguyễn Miên, em lại không ngoan rồi.”
“Nếu em muốn anh dùng biện pháp mạnh, làm ầm lên cho ai cũng biết, thì cứ tiếp tục chống cự.”
Ý tứ rất rõ ràng — sự nhẫn nại của anh đã sắp hết.
Ngón tay đang nắm chặt quần của Nguyễn Miên khẽ run, chút bướng bỉnh ấy cuối cùngcũng tan rã dưới áp lực của anh.
Cô buông tay, quay mặt đi, nhắm mắt.
Giọt nước mắt nóng hổi trượt xuống khóe mắt, thấm vào tóc mai.
“…Như vậy mà còn nói không sao.”
Anh khẽ thổi nhẹ một hơi.
“Miệng thật cứng. Đau phải nói, anh mới biết.”
Cảm giác mát lạnh lan khắp người như dòng điện. Cơ thể Nguyễn Miên run lên không kiểm soát, tiếng rên khẽ vừa chạm môi đã bị cô nuốt ngược trở lại.
“Vì sao bán quà anh tặng?” Thẩm Vọng đột nhiên đổi đề tài.
Nguyễn Miên không hiểu nổi tại sao trong tình huống này anh còn tâm trạng truy hỏi chuyện cái túi.
Cô siết chặt ga giường dưới tay: “Quá phô trương, bạn học sẽ nói ra nói vào.”
“Thiếu bao nhiêu tiền?” Anh hỏi thẳng, vạch trần lớp ngụy trang của cô.
Nguyễn Miên không ngờ anh lại trực tiếp như vậy.
Túi là quà sinh nhật, cô muốn bán thì bán. Nhận tiền của anh tính là gì? Hơn nữa, tiền của anh suy cho cùng vẫn là tiền của nhà họ Thẩm.
Hiện tại cô chỉ muốn cắt đứt dây dưa với anh.
“Trước đây thiếu.” Giọng cô khô khốc. “Bán túi rồi… không thiếu nữa.”
Thẩm Vọng đứng dậy, vặn chặt nắp thuốc, rút khăn giấy lau sạch tay.
Sau đó lấy từ trong túi áo ra một tấm thẻ đen, đặt bên gối cô.
“Hạn mức không giới hạn. Không mật khẩu.”
Nguyễn Miên vừa kéo lại quần áo xong, nhìn tấm thẻ, chỉ cảm thấy chói mắt.
Đây tính là gì? Thù lao cho đêm qua?
“Thẩm Vọng, trong lòng anh rốt cuộc coi em là gì?” Cô cảm thấy nhục nhã, mắt đỏ hoe.
Là gái bán thân? Hay là em gái?
Thẩm Vọng bật cười, nụ cười chân thành đến mức giọng nói cũng trở nên dịu dàng.
“Chỉ cần Miên Miên nói không thích, anh lập tức bảo cô ta cút.”
Nguyễn Miên nói không nên lời chữ “không”.
Thậm chí cô còn mong Lê Thanh Sương có chút thủ đoạn, tốt nhất quấn lấy Thẩm Vọng đến mức anh không còn rảnh mà đến làm phiền cô.
“Thẩm Vọng, anh đã rời đi hai năm trước rồi, vì sao còn quay lại?”
Vì sao không ở hẳn nước ngoài.
Hoặc chờ cô tốt nghiệp đại học rồi hãy xuất hiện.
Tại sao… lại là lúc này.
“Nếu không về, Miên Miên của anh sẽ thành của người khác.” Thẩm Vọng khẽ xoa đỉnh đầu cô, tự nói với mình. “Hắn không xứng với em. Chỉ có anh…”
“Chỉ cần Miên Miên ngoan ngoãn nghe lời, anh sẽ mãi mãi đối tốt với Miên Miên.”
“Nhưng mà…” Đầu ngón tay anh lướt qua giọt nước mắt nơi khóe mắt cô.
“Miên Miên phải luôn ở bên cạnh anh.”













