Cẩm Nang Thuần Phục Rồng Dâm – Chương 1: Đầm Tiềm L. o. n. g
Cẩm Nang Thuần Phục Rồng Dâm
Hứa Hủ có người yêu rồi.
Cô giấu nhẹm không dám kể với ai, vì cô nghi ngờ đây là một cái bẫy lừa tình tiền.
Bởi vì, cô đã nhặt được Ngao Manh trên đường đi leo núi.
Núi Vân Vụ là khu rừng nguyên sinh chưa được khai phá, quanh năm sương mù bao phủ. Trên bản đồ vệ tinh của Cục Lâm nghiệp, nơi này chỉ là một khoảng trắng, còn flycam cứ bay vào núi là mất tín hiệu.
Nghe đồn trên núi có quỷ ăn thịt người, thu hút vô số dân phượt và nhà thám hiểm đến thử thách.
Thế nhưng kết cục của họ, hoặc là mất sạch ký ức rồi nằm xỉu dưới chân núi chờ người qua đường nhặt về, hoặc là bị dọa cho khiếp vía, không bao giờ dám bén mảng đến đây nữa.
Trước khi Hứa Hủ lên núi, một cụ ông trồng trà dưới chân núi đã nhắc nhở: "Cháu gái ơi, núi này không lên tùy tiện được đâu, dễ rước họa vào thân lắm. Đến lúc bị bám theo thì khổ!"
"Ông ơi, trên núi có yêu quái thật ạ?"
"Ấy chết, đừng nói bậy, đừng nói bậy kẻo mạo phạm thần núi."
Nhìn làn sương mù dày đặc phía sâu trong lối đi lên núi, Hứa Hủ siết chặt quai balo. Cô học ngành dân tộc học, trước đó có tìm hiểu thư tịch cổ ở thư viện thành phố và thấy tài liệu ghi chép về núi Vân Vụ. Trên ngọn núi này có lẽ vẫn còn lưu giữ di tích văn hóa Bách Việt từ hàng ngàn năm trước.
Nơi nào càng bị cấm đoán thì càng có khả năng lưu giữ những nét văn hóa chưa từng được ghi nhận.
Cô đã chuẩn bị sẵn tinh thần sẽ bị lạc đường.
Nhưng kỳ lạ là, ngay từ khoảnh khắc bước qua ranh giới của ngọn núi, sương mù lại không còn dày đặc như khi nhìn từ bên ngoài nữa.
Sương mù bên ngoài cuồn cuộn như một bức tường trắng xóa bao bọc lấy cả ngọn núi. Nhưng một khi đã bước vào trong, sương lại mỏng đi như một làn voan nhẹ, đủ để nhìn rõ đường dưới chân. Nước suối rỉ ra từ các khe đá, vô số loài dương xỉ bò đầy trên mặt đất và thân cây.
Đường núi quanh co, Hứa Hủ đi lòng vòng giữa những cây cổ thụ cao vút và đá tảng kỳ dị suốt một buổi. Chiếc áo khoác gió trên người cô đã ướt đẫm mồ hôi, giày leo núi giẫm lên lớp rêu trơn trượt khiến việc di chuyển ngày càng khó khăn.
Đột nhiên, phía trước xuất hiện một tảng đá xanh tròn trịa như cái trống lớn, nằm im lìm ngay giữa đường.
Hứa Hủ thở phào nhẹ nhõm, ngồi phịch xuống đá, cô tháo ba lô ra, vặn nắp bình nước uống một ngụm thật lớn. Dòng nước mát lạnh chảy xuống cổ họng, cô nhắm mắt lại thở hắt ra một hơi.
Khi mở mắt ra, Hứa Hủ ngạc nhiên phát hiện trên một cành cây nhỏ phía trước có một chú chim màu xanh lục đang đậu.
Chú chim nhỏ nghiêng đầu, dùng đôi mắt đen láy như hạt đậu tò mò nhìn cô. Hứa Hủ mỉm cười với nó, chú chim xanh lập tức vỗ cánh bay đi.
"Đẹp thật đấy, cứ như từ trong tranh bay ra vậy." Hứa Hủ dõi mắt theo hướng chú chim xanh biến mất, rồi chợt ngẩn người.
Sương mù đã tan.
Rõ ràng lúc cô mới vào, trong núi vẫn còn một lớp sương mù bao phủ, nhưng lúc này nó lại như bị một bàn tay vô hình nhẹ nhàng gạt sang hai bên.
Và rồi, ngọn núi đã để lộ ra phần trung tâm của nó.
Đó là một đầm nước.
Mặt nước phẳng lặng như gương, không một gợn sóng. Nước đầm sâu thẳm không thấy đáy, phản chiếu trọn vẹn cả bầu trời và những cây cổ thụ. Thung lũng bao quanh giống như vòng tay của một con rồng khổng lồ, ôm trọn vũng nước này vào lòng.
Hứa Hủ không rõ mình đứng lên từ lúc nào, cô vô thức bước về phía đó. Thảm cỏ dưới chân mềm mại lạ thường, không khí thoang thoảng một mùi hương ngọt lành, vừa giống hương hoa, hương cỏ, lại vừa mang hơi thở của nước.
Cô ngồi xổm xuống, vốc một vốc nước mát lạnh tạt lên mặt. Sự mát mẻ của đầm nước lập tức xua tan đi mỏi mệt, Hứa Hủ thở phào nhẹ nhõm.
Ngước mắt lên, cô thấy bên bờ đầm có một tấm bia đá.
Trên bia phủ một lớp rêu xanh rì, những nét chữ triện khắc sâu đã hơi mài mòn theo thời gian: Đầm Tiềm L.o.n.g.
"Hóa ra không phải có sơn quỷ, mà là có rồng sao?" Hứa Hủ tự lẩm bẩm. Xung quanh quá đỗi yên tĩnh, chim không hót, gió không thổi, dường như ngay cả thời gian cũng đang ngưng đọng.
Một sự tĩnh lặng như thể có ai đó đã cố tình sắp đặt.
Đột nhiên, cô nghe thấy tiếng nước động.
Không phải tiếng nước chảy xuôi, mà là tiếng nước bị thứ gì đó khẽ khỏa nhẹ, truyền đến từ giữa đầm. Tiếng động rất khẽ, cứ như một chú cá nhỏ đang quẫy đuôi.
Cô ngẩng đầu nhìn về phía giữa đầm. Những vòng sóng lăn tăn đang lan ra trên mặt nước, nhưng chẳng thấy bóng dáng thứ gì. Nhìn chăm chằm vào mặt nước đang dần phẳng lặng trở lại, tim Hứa Hủ bỗng đập chệch đi một nhịp.
Dù Hứa Hủ là một người theo chủ nghĩa vô thần, nhưng trước những sinh linh bí ẩn chưa biết, cô luôn giữ sự kính sợ cần có, bất kể đối phương là rồng hay là cá.
Cô chắp hai tay trước ngực, thành khẩn nói: "Xin chào ngài, tôi tên là Hứa Hủ. Hứa trong Hứa Tiên, Hủ trong hủ hủ như sinh. Thật xin lỗi vì đã quấy rầy ngài nghỉ ngơi. Đầm nước của ngài đẹp lắm! Nước rất trong, cây cối vừa cao vừa to, cỏ lại mềm, ngay cả rêu phong ở đây trông cũng đẹp hơn những chỗ khác. Ngay cả sương mù cũng mang đầy linh khí, không khí thì thơm mát. Đây là ngọn núi hùng vĩ nhất, đẹp nhất và thân thiện nhất mà tôi từng leo."
Cô tự nói một tràng, chính mình cũng thấy hơi ngớ ngẩn, nhưng cái miệng đã lỡ mở ra thì không dừng lại được.
Nhìn mặt đầm yên ắng, Hứa Hủ nghĩ mình nên bày tỏ chút thiện ý để tạo ấn tượng tốt. Cô lục lọi ba lô, nhưng bên trong chỉ có bánh mì và kẹo sữa.
"Kẹo này ngon lắm, tôi bóc cho ngài một viên nhé." Hứa Hủ đặt viên kẹo sữa lên bệ đá dưới chân bia, còn phần vỏ giấy thì nhét vào túi quần.
Giữa đầm bỗng sủi lên một bong bóng nước nhỏ, phát ra tiếng "ục" khẽ rồi vỡ tan, tạo thành một vòng sóng nhỏ lăn tăn.
Tiếng chim hót lại vang lên rộn rã.
Hứa Hủ nhìn chăm chằm vào nơi bong bóng vừa biến mất, trong lòng bỗng thấy nhẹ nhõm hơn nhiều. Cô mỉm cười, giọng điệu cũng trở nên thoải mái hơn: "Cai quản cả một ngọn núi lớn thế này, chắc chắn ngài lợi hại lắm nhỉ? Vậy tôi ước một điều được không?"
Đầm nước im lìm như đang lắng nghe.
"Ước gì năm nay tôi tìm được người yêu, vừa cao vừa đẹp trai, tính tình tốt, biết nấu ăn, biết làm tôi vui, tốt nhất là có cả cơ bụng nữa..." Hứa Hủ nói đến đây thì thấy mình đòi hỏi hơi nhiều, cô vội xua tay. "Ha ha, đùa thôi ạ, được ngồi ở một nơi đẹp đẽ thế này là tôi đã vui lắm rồi!"
Hứa Hủ lầm bầm thêm vài câu, cuối cùng nhìn đồng hồ thấy không còn sớm nữa mới chào tạm biệt đầm nước rồi đi xuống núi.
Cô không hề bị mất trí nhớ, cũng chẳng gặp phải sơn quỷ nào, cứ thế lành lặn đi xuống núi.
Ngọn núi Vân Vụ vốn khiến người ta nghe danh đã khiếp sợ lại thả cô ra dễ dàng như vậy. Hứa Hủ sờ cằm tự hỏi, không an toàn chỗ nào chứ? Rất an toàn mà. Nguy hiểm ư? Chẳng có tí nào. Lạc đường sao? Đường đi rõ ràng, dễ đi vô cùng.
Đúng là tam sao thất bản, xem ra lời đồn thổi không tin nổi!
Hứa Hủ viết vào nhật ký hành trình hôm nay: Núi Vân Vụ: có thể đi được. Nghi ngờ có di tích nhân văn chưa được ghi nhận, một tấm bia đá ở đầm Tiềm L.o.n.g, chữ triện, niên đại cần nghiên cứu thêm. Đề xuất đi lần hai.
Lần thứ hai, cô mang theo kẹo trái cây vị chanh. Viên kẹo sữa cô để lại lần trước đã biến mất không một dấu vết.
Lần thứ ba, cô mang theo kẹo dẻo vị nho. Cũng tại vị trí đó, viên kẹo lần trước cô để lại cũng đã biến mất.
Mặt nước vẫn phẳng lặng, Hứa Hủ chắp tay vái một cái: "Tôi lại đến rồi đây, không cầu xin ngài gì đâu, chỉ đến thăm ngài thôi."
Giữa đầm bỗng sủi lên một bong bóng nước.
Hứa Hủ phì cười. Cô đoán dưới đáy đầm chắc có một mạch nước phun, hoặc là có một chú cóc lớn sinh sống, nếu không thì sao cứ mỗi lần cô nói chuyện là nó lại sủi bọt chứ.
Lần thứ tư, Hứa Hủ mang theo một thanh chocolate.
Cô cảm thấy mình đã khá quen thuộc với ngọn núi này, thế nên suốt dọc đường đi cô đều ríu rít chào hỏi mọi thứ, từ thảm rêu ven đường, những tảng đá bên lối đi, cho đến chú chim nhỏ màu xanh bay qua đỉnh đầu.
Cô đi theo con đường quen thuộc hướng về phía đầm nước, đi qua sườn dốc um tùm dương xỉ, rồi vòng qua thân cây già đổ ngang đường.
Vừa bước qua lớp sương mù cuối cùng, tầm nhìn bỗng mở rộng, nhìn thấy tảng đá xanh tròn trịa là biết cô đã đến nơi.
Tảng đá xanh vẫn nằm yên ở đó, nhưng hôm nay, trên đá lại có một người đang ngồi.
Bước chân Hứa Hủ khựng lại. Đó là một chàng trai trẻ.
Anh mặc một chiếc áo cổ chéo cách tân, chất vải không rõ là tơ hay đũi, trông cứng cáp hơn lụa một chút nhưng lại có độ bóng bẩy hơn vải bông. Áo màu trắng ngà, trên vải ẩn hiện những hoa văn chìm cùng màu, nhìn thoáng qua tưởng là vân mây, nhưng nhìn kỹ lại giống như những làn sóng nước uốn lượn.
Lúc này, chàng trai ấy đang chăm chú nhìn cô.
Đó là một gương mặt cực kỳ điển trai, ngũ quan thanh tú, đường nét góc cạnh rõ ràng nhưng lại rất thanh thoát. Sống mũi cao thẳng, quai hàm sắc nét nhưng không kém phần mềm mại, làn da trắng trẻo, nhìn qua là biết không phải kiểu người hay dầm mưa dãi nắng.
Nhưng đôi mắt của anh mới là điểm đặc biệt nhất.
Tròng mắt đen láy, sâu thẳm và sáng ngời, anh nhìn cô không chớp mắt, toát lên một vẻ thuần khiết, hoàn toàn không có chút phòng bị nào.
Trong lòng Hứa Hủ không ngừng gào thét:
Ôi mẹ ơi, đẹp trai quá!
Không đúng, có gì đó sai sai! Tự dưng giữa rừng núi hoang vu xuất hiện một người đàn ông là thế nào?
Nhưng mà anh ta đẹp trai dã man!
Không được, kiềm chế lại. Chẳng phải trong truyện Liêu Trai chí dị đều viết mỹ nhân xuất hiện trong núi sâu đều do hồ ly tinh hóa thành sao?













