Bốn Bé Yêu Xuất Hiện, Vợ Cưng Của Chiến Gia Là Đại Lão – Chương 16: Cô trong sạch rồi
Bốn Bé Yêu Xuất Hiện, Vợ Cưng Của Chiến Gia Là Đại Lão
Chiến Vũ Hàn sải bước lao vào nhưng bóng người đó đã phóng qua ô cửa sổ biến mất dạng.
"Phong tỏa toàn bộ bệnh viện cho tôi!" Chiến Vũ Hàn gầm lên với đám bảo vệ, "Tôi phải bắt bằng được người phụ nữ đáng chết đó!"
"Nhưng mà chú ba này," Chiến Vũ Băng hoài nghi lên tiếng, "Lâm Song chẳng phải đang bị chú khóa lại sao? Cô ấy làm sao mà ra ngoài được chứ!"
Chiến Vũ Hàn không nói không rằng, quay người lao thẳng về phía thang máy. Anh phải tự mình tới phòng kho để tận mắt kiểm tra xem người phụ nữ đó rốt cuộc có phải là Lâm Song hay không!
Một đoàn người nối gót chạy thục mạng theo sau anh.
Lâm Song, lần này cô chết chắc rồi! - Diệp Thanh Thanh nhẩm tính đầy độc ác.
Bước tới khu sân sau u ám, Chiến Vũ Hàn mở khóa cửa phòng kho.
Đẩy cửa bước vào, bật đèn lên, quả nhiên thấy Lâm Song đang co quắp trên chiếc ghế sofa cũ kỹ ngủ rất say sưa.
Nói như vậy thì người vừa rồi không phải là cô sao?
Nghe thấy tiếng động, Lâm Song lười biếng trở mình, mở đôi mắt hoa đào mơ màng ra. Sau đó cô vươn tay ra nở một nụ cười duyên dáng với Chiến Vũ Hàn:
"Anh về rồi đấy à?"
Chiến Vũ Hàn lập tức như bị mê hoặc, không kìm lòng được giơ tay ra bế xốc người phụ nữ nhỏ nhắn lên.
Cơ thể mềm mại, hương thơm thoang thoảng trên người cô khiến Chiến Vũ Hàn đột nhiên cảm thấy người phụ nữ này hình như đã từng nằm trong lòng anh trước đây! Không phải đêm nay, nhưng là từ bao giờ thì anh lại không thể nhớ ra nổi.
"Đây là vợ tôi mà," Chiến Vũ Băng lao tới định giành lấy.
Nhưng Chiến Vũ Hàn đã ôm Lâm Song bước ra khỏi phòng kho rồi đặt cô xuống đất.
"Tôi hỏi cô," Anh vẫn giữ nét mặt nghiêm nghị, "Đêm qua cô đã nhìn thấy những gì trong phòng ông nội?"
"Tôi..." Lâm Song nhớ lại, "Tôi đang ôm con ngủ thì nghe thấy có người bảo ông nội gặp chuyện nên tôi vội vã chạy xuống tầng, sau đó nhìn thấy trên mặt ông nội có đắp chiếc khăn mặt, tôi vừa nhấc ra thì các anh xông vào, chỉ có thế thôi."
Chiến Vũ Hàn nhíu chặt lông mày, thì thầm:
"Vừa rồi tôi đã nhìn thấy hung thủ rồi."
"Anh nhìn thấy hung thủ rồi sao?" Lâm Song chớp chớp đôi mắt lớn, "Đã bắt được nó chưa?"
"Chưa," Chiến Vũ Hàn cất giọng, "Nhưng cô được chứng minh là trong sạch rồi, cô có thể đi rồi đấy!"
"Nhưng mà cậu ba," Diệp Thanh Thanh cuống cuồng, "Người vừa rồi rõ ràng chính là Lâm Song mà!"
Chiến Vũ Hàn ghê tởm lườm cô ta một cái rồi quay lưng đi mất.
Diệp Thanh Thanh ngẩn ngơ cả người, trời đất chứng giám, cô ta đâu có nhìn nhầm đâu chứ!
Lâm Song mỉm cười mỉm chi, vở kịch mà cô và Đào Uyên phối hợp diễn xuất này cũng không tệ đấy chứ!
Chiến Vũ Băng đỡ lấy Lâm Song, ân cần hỏi:
"Vợ ơi em không sao chứ?"
Lâm Song hất văng tay anh ta ra:
"Ai là vợ anh chứ!"
"Vợ còn chưa biết sao?" Chiến Vũ Băng nói, "Xét nghiệm ADN đã làm xong rồi, anh mới là cha ruột của bọn trẻ, Chiến Vũ Hàn làm gì có bản lĩnh đó!"
"Cút đi!" Lâm Song đẩy anh ta ra rồi tức giận bỏ chạy.
"Vợ ơi," Chiến Vũ Băng gọi với theo phía sau, "Anh sẽ mang sính lễ tới tận nhà cầu hôn em!"
Hôm sau, Cục Trưởng Trần tới tận nơi báo cáo với Chiến Vũ Hàn rằng nghi phạm sát hại Chiến Lão Gia Tử đã sa lưới.
"Rốt cuộc là kẻ nào?" Chiến Vũ Hàn ngồi phía sau bàn làm việc ngước đôi mắt diều hâu lạnh sắc lên hỏi.
"Một gã đàn ông gầy gò nhỏ thó," Cục Trưởng Trần đáp, "Hắn ta định vào chôm chỉa ít đồ có giá trị, không ngờ lại bị ông cụ phát hiện. Với lại đêm qua hắn ta lại tới bệnh viện để dò thám tình hình xem ông cụ thế nào."
"Giúp tôi chiếu cố hắn cho tử tế vào," Chiến Vũ Hàn lên tiếng, "Rồi bắt hắn phải chịu trách nhiệm trước pháp luật!"
"Vâng, vâng, cậu Chiến!" Cục Trưởng Trần khúm núm gật đầu, "Tôi sẽ dặn dò anh em tuyệt đối không nương tay đâu ạ!"
"Ừm!" Chiến Vũ Hàn phẩy tay tiễn khách.
Rời khỏi tòa nhà 89 tầng của Tập đoàn Chiến Thị, Cục Trưởng Trần lập tức gọi điện cho Lâm Song.
"Bà cô ơi, mọi chuyện giải quyết xong xuôi cả rồi, cô thật là mưu cao mẹo lược quá đi mất!"
"Thế nhưng hung thủ thực sự lại là người phụ nữ đó," Lâm Song cất giọng, "Chỉ là tôi chưa có bằng chứng thôi, nhưng tôi sẽ từ từ chơi đùa với cô ta!"
"Chỉ cần đại ca vui vẻ là được rồi," Cục Trưởng Trần nói, "Nếu nhỡ có gây ra rắc rối gì thì bảo anh Đào báo cho tôi một tiếng kịp thời để tôi còn liệu đường dọn dẹp vệ sinh nhé."
"Ừm," Lâm Song mỉm cười, "Có tiến bộ đấy, tôi sẽ bảo Đào Uyên nhớ thăng cho ông lên một cấp sau nửa năm nữa."
"Thế thì tốt quá rồi! Đa tạ đại ca, đa tạ đại ca!" Cục Trưởng Trần khúm núm cúi đầu trước chiếc điện thoại.
Thời buổi này thật khó sống quá đi mất, vị đại ca nào cũng có thể nắm thóp ông ta được.
Hôm sau, mọi chuyện đã trở lại bình thường.
Lâm Song đưa ba đứa trẻ tới trường mầm non rồi quay trở lại tiệm cà phê của mình để phục vụ khách hàng.
Gọi là khách hàng chứ thực ra chỉ có đúng một người đàn ông cô đơn. Tiệm cà phê nằm ở vị trí khá hẻo lánh nên lượng khách thưa thớt tới đáng thương. Dù sao thì Lâm Song cũng đâu có trông chờ vào cái này để phát tài.
Vừa ngân nga giai điệu vừa pha cà phê thì mẹ kế Diệp Hà Hoa đột nhiên tìm tới, chiếc váy màu hồng thướt tha phơ phất.
"Thật đúng là khách quý hiếm gặp nha," Lâm Song mỉa mai bằng giọng lạnh ngắt, "Bà Lâm đi nhầm cửa rồi sao? Ở cái độ tuổi này đâu đã đến mức bị lú lẫn đâu nhỉ!"
"Mày mới bị lú lẫn ấy!"
Diệp Hà Hoa "bốp" một phát đập tấm thiệp mời lên bàn pha chế, lườm đôi mi giả lên:
"Mẹ mày thay mặt đứa cháu gái - mợ ba tương lai của nhà họ Chiến - tới đưa thiệp mời cho mày đây!"
"Thiệp mời ư?" Lâm Song cười khẩy, "Cô ta sắp kết hôn với Chiến Vũ Hàn rồi sao? Đây là muốn mời tôi đi uống rượu mừng à?"













