Bốn Bé Yêu Xuất Hiện, Vợ Cưng Của Chiến Gia Là Đại Lão – Chương 15: Thấy ma rồi
Bốn Bé Yêu Xuất Hiện, Vợ Cưng Của Chiến Gia Là Đại Lão
Thế nhưng Đào Uyên đã kín kẽ đỡ lấy, khiến cho cú chộp của Chiến Vũ Hàn trật lách vào không trung.
Chỉ trong khoảng thời gian chộp và đỡ đó, Bàn Tay Tuyệt Kỹ đã bước chân vào bên trong phòng ICU, suốt quá trình không hề ngoảnh đầu lại nhìn lấy một lần.
"Hừ, chờ cô bước ra đây, tôi xem rốt cuộc cô mang thân phận gì!"
Nét mặt Chiến Vũ Hàn u ám, cất giọng thầm thì một mình.
Thời gian một tiếng đồng hồ trôi qua trong chớp mắt.
Hai bóng người từ trong phòng bệnh bước ra ngoài.
Đào Uyên đi phía trước phẩy phẩy tay:
"Ông cụ không sao rồi, mười phút nữa là tỉnh thôi."
"Đa tạ," Chiến Vũ Hàn đưa tấm séc 500 tỷ lên.
Đào Uyên chẳng buồn nhìn lấy một cái, nhận lấy rồi nhét tợn vào trong bộ đồ bảo hộ.
Nhìn thấy Bàn Tay Tuyệt Kỹ lạnh như băng bước ra khỏi phòng ICU, Chiến Vũ Hàn lên tiếng:
"Cô Bàn Tay Tuyệt Kỹ, xin dừng bước."
Lâm Song đứng khựng lại nhưng không ngoảnh đầu lại, chắp tay phía sau cất giọng lạnh ngắt:
"Anh Chiến có gì chỉ giáo sao?"
Cô đè giọng xuống thay đổi âm điệu khiến hàng lông mày của Chiến Vũ Hàn khẽ nhíu lại.
Không phải Lâm Song sao?
Chiến Vũ Hàn đành phải nói:
"Cô Bàn Tay Tuyệt Kỹ đã hai lần cứu sống ông nội tôi, tôi muốn mời cô một bữa cơm để tỏ lòng biết ơn."
"Tôi không có thời gian!" Lâm Song lạnh lùng từ chối.
Đào Uyên cười hì hì:
"Anh Chiến, thành thật xin lỗi nhé!"
Nhìn thấy cửa thang máy đóng sập lại trước mặt, Chiến Vũ Hàn lộ rõ vẻ mặt sầu não.
Phía bên cạnh, Diệp Thanh Thanh - người vừa thót tim nãy giờ - lúc này rốt cuộc cũng thở phào một cái, cúi đầu cười thầm: Thì ra thần y Bàn Tay Tuyệt Kỹ là người mà nhà họ Chiến không thể với tới được, thế thì mình còn lo lắng cái gì nữa chứ?
Mọi người ngồi trên dãy ghế dài trước cửa phòng ICU chờ ông cụ tỉnh lại.
Diệp Thanh Thanh ngáp một cái, đứng dậy đi về phía nhà vệ sinh, muốn lấy nước lạnh rửa mặt cho tỉnh táo.
Đến nhà vệ sinh, cô ta vặn vòi nước rồi vốc nước lạnh lên mặt.
Đột nhiên, qua tấm gương trước mặt, cô ta nhìn thấy phía sau lưng mình có một người đang đứng!
Diệp Thanh Thanh sống lưng lạnh ngắt, giật phắt người quay lại, nhưng làm gì có ai phía sau?
Cô ta tưởng mình buồn ngủ quá nên quáng mắt, tiếp tục vốc nước rửa mặt.
Đến khi ngẩng đầu lên lần nữa, quả nhiên trong gương nhìn thấy phía sau lưng mình rõ ràng có một người đứng đó!
Ma ơi!
Diệp Thanh Thanh đang định thét lên thì cái miệng đã bị người phía sau bịt chặt lại.
Qua tấm gương, cô ta mới nhận ra người phía sau hóa ra lại chính là Lâm Song!
Lâm Song?!
Diệp Thanh Thanh trố mắt kinh hãi, chẳng phải Lâm Song đang bị khóa chặt trong phòng kho sao? Sao cô ta lại đột ngột xuất hiện ở phía sau lưng mình được chứ?
Rốt cuộc có phải là gặp ma thật rồi không?
Đôi chân Diệp Thanh Thanh nhũn ra.
Lâm Song lôi xềnh xệch cô ta lại rồi tát bốp bốp hai cái nổ đom đóp vào mặt.
Diệp Thanh Thanh ngã chổng gọng xuống sàn nhà ướt đẫm nước, đang định kêu lên thì Lâm Song đã vơ lấy chiếc giẻ lau bẩn thỉu trên bồn rửa mặt nhét tợn vào miệng cô ta.
"Oẹ! Oẹ!"
Mùi nước bẩn hôi rình xộc thẳng vào cuống họng, Diệp Thanh Thanh thà chết còn hơn.
"Mày cũng biết sợ cơ đấy?"
Lâm Song ngồi xổm xuống, bóp chặt lấy chiếc cằm xinh xắn của Diệp Thanh Thanh:
"Mày bảo lòng dạ mày độc ác như thế này thật đúng là uổng phí cho cái mặt này quá, mày phải mang cái mặt xấu xí như mụ phù thủy già mới đúng chứ nhỉ?"
Nói rồi, trong tay cô đột nhiên biến ra một chiếc dao phẫu thuật sáng quắc sắc lẹm. Bưỡi dao vắt ngang qua gò má mịn màng của Diệp Thanh Thanh.
"Ưm!"
Diệp Thanh Thanh suýt chút nữa thì đái ra quần, hãi hùng nhìn Lâm Song, mắt chớp liên hồi.
"Sao, muốn xin tha à?" Lâm Song cười khẩy, "Được thôi, quỳ xuống dập đầu ba cái cho tao thì giữ được cái mặt này, bằng không thì..."
Cô nhấn nhẹ lưỡi dao xuống làm Diệp Thanh Thanh không thể nhịn thêm được nữa, vội vàng bò rập bốn chân xuống đất, dập đầu lia lịa trước mặt Lâm Song.
"Thế còn nghe được đấy!"
Lâm Song lật cổ tay một cái thu lại chiếc dao phẫu thuật rồi vụt biến mất không thấy đâu nữa.
Diệp Thanh Thanh ngẩng đầu lên, nhè chiếc giẻ lau bẩn thỉu trong miệng ra rồi gào lên thảm thiết:
"Người đâu mau cứu tôi với, Lâm Song muốn giết người!"
Chiến Vũ Hàn, Chiến Vũ Băng cùng toàn bộ lực lượng bảo vệ đều chạy ùa tới.
Chỉ thấy Diệp Thanh Thanh đang bò lê bò xoài dưới vũng nước bẩn, hai gò má sưng tấy tím lịm, tóc tai rũ rượi, hôi hám bẩn thỉu không chịu nổi.
"Cậu ba!" Diệp Thanh Thanh lao chồm về phía Chiến Vũ Hàn, "Lâm Song tới rồi, cô ta muốn giết em!"
Chiến Vũ Hàn ghê tởm đẩy cô ta ra, hừ lạnh:
"Đừng có ăn nói tào lao, Lâm Song đang bị khóa trong phòng mà!"
"Đúng đấy cô Diệp," Chiến Vũ Băng bịt mũi bịt miệng đầy khinh bỉ, "Cô mệt quá rồi thì mau về nhà nghỉ ngơi đi."
"Nhưng mà cậu ba," Diệp Thanh Thanh nước mắt đầm đìa, "Em không có nói dối đâu, Lâm Song cầm dao phẫu thuật đòi rạch mặt em đấy!"
"Cô rốt cuộc là thù ghét Lâm Song đến mức nào vậy?" Chiến Vũ Hàn nhíu mày, "Đến mức bất chấp hậu quả mà đi vu khống cho cô ấy như thế!"
"Đúng đó Diệp Thanh Thanh," Chiến Vũ Băng cười mỉa, "Cứ nhìn cái bộ dạng hiện tại của cô xem, chẳng khác gì một mụ điên!"
Diệp Thanh Thanh quay đầu nhìn vào trong gương, quả nhiên bản thân lúc này chẳng khác nào một con quỷ dữ bẩn thỉu. Cô ta tự làm mình giật mình, vội vàng lao ra khỏi nhà vệ sinh để trốn khỏi tầm mắt của mọi người.
Thế nhưng vừa bước ra khỏi nhà vệ sinh thì đúng lúc nhìn thấy Lâm Song đang mở cửa phòng ICU.
"Lâm Song!" Diệp Thanh Thanh kêu gào thảm thiết, "Cô ta ở đằng kia kìa, cô ta định vào hạ hại ông Chiến đấy!"
Mọi người ùa ra ngoài, quả nhiên thấy một bóng người lao vọt vào trong phòng ICU.













